Chương 46: Huyết sát tử

**********

Bầu không khí như lắng động tại giây phút, bốn mắt nhìn nhau nhưng không ai nói lời nào

"Rẹt..t…tt!!!! Hào quang sáng chói khắp phòng

Dinh Hạo từng bước đi tới chổ Mạc Nhi, giữa đường lại bị Diệp Vô Ngần cản lại. Hắn khó chịu liếc nhìn thanh kiếm sáng bóng của Diệp Vô Ngần đang giuơng cao, rồi quay sang nhìn Mạc Nhi.

"Diệp tướng quân! Ngươi ra ngoài trước đi.." Mạc Nhi ánh mắt vẫn không rời khỏi người Dinh Hạo, lạnh giọng lên tiếng.

"Dạ..! quận chúa"

Diệp Vô Ngần liền thu kiếm, nhìn Mạc Nhi chần chừ không muốn rời đi, nhưng đáng tiếc trăng soi đáy giếng, trong ánh mắt nàng chỉ có mỗi Hạo vương mà thôi, vốn không có chổ cho hắn.

"các ngươi cũng lui đi.." Dinh Hạo khóe miệng nhếch lên mỉm cười với Mạc Nhi, cũng không thèm quay đầu lại nhìn đám quan binh đứng phía sau, chỉ nhàn nhạt ra lệnh.

"Dạ! vương gia.."

Trư huyện lệnh cúi người nhận lệnh, rồi cũng xoay người đi, ra tới cửa giơ tay ra lệnh cho quan binh bên ngoài.

"rút..!!"

"cộp…cộp…cộp…!!!"

Tiếng bước chân ban đầu là dồn dập rồi từ từ nhỏ dần, cho tới khi bóng dáng quan binh triều đình khuất hẳn, thì không khí xung quanh trở nên vô cùng tĩnh lặng.

Trong phòng lúc này chỉ còn mỗi Dinh Hạo, Mạc Nhi.

"chàng lừa ta…"

Mạc Nhi có phần tức giận, lại ấm ức nhìn bình sứ màu trắng trên tay của Dinh Hạo.

"còn nàng thì không giữ lời hứa…"

Dinh Hạo nhìn thấy ánh mắt "thù địch" của Mạc Nhi với mình, thật muốn chạy tới bóp chết nàng, nữ nhân không tim không phổi này, biết hắn tìm kiếm nàng, nhớ nhung nàng, lo lắng cho nàng bao nhiêu không, lại dùng thái độ này nói chuyện với hắn…

Mạc Nhi xoay người ra cửa sổ tránh đi ánh mắt của Dinh Hạo, sợ chỉ cần đối diện hắn lâu hơn một chút, sẽ không kìm chế được bản thân mà khóc trước mặt hắn.

"chàng muốn gặp ta, bây giờ ta đã đến, khi nào chàng mới chịu giao thuốc giãi ra…"

Dinh Hạo nghe những lời này mà hai mắt híp chặt, lộ vẽ tức giận. Bây giờ ngay cả mặt hắn nàng còn không muốn nhìn ư, hắn cần thuốc giãi này làm gì chứ, nếu không phải vì nàng.

"ta nhớ không lầm là nàng hẹn gặp ta thì phải, nhưng mà… ta từng nói đưa thuốc giãi cho nàng sao.."

"chàng.."

Mạc Nhi quay sang nhìn Dinh Hạo, tức giận không nói được gì, là ai "đánh trống khua chiêng" dán cáo thị khắp nơi không phải là ép nàng hiện thân sao…

Từ tức giận chuyển sang tủi hờn, sau cùng là những giọt nước mắt từ từ chảy xuống trên gương mặt thanh tú của Mạc Nhi.

Dinh Hạo nhìn thấy tay chân trở nên luống cuống, hắn hốt hoảng chạy tới, tự tay lau đi những giọt nước mắt khiến hắn nhìn thấy mà đau lòng này, nhưng lau mãi vẫn không hết.

"Mạc Nhi! nàng đừng khóc là lỗi của ta, tất cả đều là lỗi của ta, Mạc Nhi ngoan đừng khóc.." hắn ôm chặt nàng vào lòng cuống cuồng dỗ dành, nâng niu khuôn mặt nàng lên.

Mặc cho Dinh Hạo ôm chặt vào trong người, Mạc Nhi khóc như một đứa trẽ, nổi đau khổ mà nàng phải chịu bấy lâu nay chỉ muốn một lần khóc hết, nếu có thể nàng hi vọng thời gian vĩnh viễn sẽ dừng lại ở thời khắc này, không cần suy nghĩ, không cần lẫn tránh…

"chàng bắt nạt ta.. hu..u..u...!!"

"bốp..!! bốp..!!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!