Khách điếm Thiên Kim
Xuyên qua những tia nắng chói chang ở phía dưới cuối hành lang, hai mỹ nam tữ bạch y và hắc y đang đi tới.
"cộp...!! cộp…!!"
Đi trước là Dinh Hạo và bên cạnh là Vô Tình.
Dinh Hạo nhìn ngó xung quanh, cảm thấy không khí xung quanh hắn thật kỳ lạ. Thê tử của Lương Bá tĩnh lại là một chuyện vui, dù không tổ chức tiệc tưng bừng, thì ít ra cũng có một chút biểu hiện nhỏ, chẳng hạn như tiếng cười nói, hắc hơi cũng được.
Đằng này...
Âm thanh ồn ào náo nhiệt của khách điếm gần như bị lịm tắt, càng đến gần phòng của Lương Bá không khí lại càng căng thẳng u ám, dù là tiếng thở dốc cũng không nghe thấy, chứ đừng nói tiếng người…
Trong phòng
Trên giường Lương Bá hai tay ôm chặt lấy thê tử hắn thần sắc lo lắng, còn Thu Cúc thì đang dựa vào người y, hai mắt mở to vô hồn nhìn xa xăm, cộng thêm vô số những kim châm đang ghim trên người nàng lúc này, cũng khá "ấn tượng" đã thu hút tầm mắt của Dinh Hạo.
Hắn liếc nhìn sang bên kia, mâu quang khó hiểu nhếch lên
Khi nhìn thấy Âu Dương Đình lại đang rất thảnh thơi an nhàn, từ từ thổi chén trà nóng trên tay, như thể tất cả chuyện đều không liên quan đến y. Hắn ngẩn đầu lên thì thấy Dinh Hạo đang đứng ở cửa ra vào.
"sư phụ! nàng ta bị trúng loại độc gì.." Dinh Hạo vừa vào phòng đã dừng ngay tại chổ của Âu Dương Đình.
"cạch..!!!"
Âu Dương Đình đặt tách trà xuống, thở dài mệt mõi : "trong cơ thể nàng ta có chứa độc của hoa Tinh Túc.."
"hoa Tinh Túc.." Dinh Hạo khó hiểu lên tiếng
Âu Dương Đình khóe môi nhếch lên, nhìn Dinh Hạo "biết ngay mà.." dù có nói ra tên nhóc này cũng không có biết. Thái độ này của Dinh Hạo cũng nằm trong dự đoán của Âu Dương Đình, he…he.. chí ít không phải cái gì tên nhóc này cũng rõ, cái gì cũng làm được, cũng còn có thứ hắn không biết.
"hoa Tinh Túc sinh trưởng ở Phổ Tạng, được dùng để bào chế ra Linh Hương tán, nhưng nếu dùng quá liều thì không đơn giản chỉ là hôn mê, có thể khiến con người ta trở nên điên loạn thần trí bất minh.." Âu Dương Đình dõng dạt lên tiếng, ra dáng một đại tôn sư.
Mê dược Linh Hương Tán, lợi hại cở nào thì Dinh Hạo hắn là người từng thử quan nên hiểu rất rõ. Chuyện dù đã sảy ra từ mấy tháng nhưng hắn cứ nghĩ mới hôm qua.
Âu Dương Đình lắc đầu nhìn Dinh Hạo, rồi đứng dậy đi đến bên giường của Thu Cúc. Hắn từ từ rút những kim chân trên đầu của nàng xuống .
"rất may độc hoa Tinh túc trên người nàng ta không nhiều như những người kia, nên dễ dàng lấy ra…" hắn tỉ mỉ đặt từng cây kim châm vào hộp gỗ rồi đưa cho Thu Phong đang đứng bên cạnh.
"những người mà sư phụ nói… là bọn người đang ở Lôi Phong tháp.." Dinh Hạo nghi hoặc nhìn nhìn Âu Dương Đình.
"tối qua… ta có đến Lôi Phong pháp xem mạch cho bọn họ, trên người họ không chỉ có độc tính của hoa Tinh Túc mà còn trúng một loại độc khác, chỉ là… ta vẫn chưa biết đó là loại độc gì.."
Nhìn hai người nam nhân chết trước mặt hắn ở cổng thành khi đó, Dinh Hạo cũng từng nghĩ qua bọn họ có thể bị trúng độc, nhưng họ chỉ là người dân bình thường không quyền thế, ai lại ra tay hiểm độc như vậy, chỉ cần một đao cũng đủ lấy mạng họ cần gì tốn nhiều công phu như vậy.
Quay lại vấn đề hiện tại, sư phụ vừa nói độc trên người của Thu Cúc đã được lấy ra, vậy tình trạng của nàng ta lúc này phải giãi thích thế nào…
"sư phụ! nàng ta sao trở thành như vậy.."
Thu Cúc hai mắt mơ màng, mặt mũi thì trắng bệt, hoảng sợ đang nép sát vào người của Lương Bá, miệng thì run bần bật, còn lẩm bẩm không biết đang nói gì.
"có thể là do hoảng sợ quá độ…" Âu Dương Đình quay sang nhìn Thu Cúc trên giường, quan sát kỹ một lần nữa.
"hoảng sợ…" Dinh Hạo kinh ngạc lên tiếng.
"Thu Phong! ngươi đi xem Thanh Nguyệt nấu thuốc xong chưa, bảo hắn mang vào đây…" Âu Dương Đinh quay sang nhìn Thu Phong.
"dạ..! sư phụ.." Thu Phong sau khi cất gọn hộp châm cứu, liền xoay người bỏ đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!