Chương 42: :Đụng độ bất ngờ

**********

Vạn Thiên Lầu – Kinh Thành

"tiểu nhị! cho một bình nữ nhi hồng.."

"tới liền…tới liền..!!"

Tiểu nhị từ bên trong tay phải cầm theo một bình rượu, tay trái mang theo một dĩa thức ăn, gấp rút chạy ra.

Một khách quan bàn bên cạnh lại nóng nãy lên tiếng, vừa thấy tiểu nhị bước ra, liền túm lấy cổ áo giựt lại.

"Tiểu nhị! thức ăn của ta khi nào có..!!"

"có ngay.. có ngay.."

Tiểu nhị vừa đặt thức ăn xuống, thì vị khách quan ngồi đối diện lại đứng dậy.

"tiểu nhị! Tính tiền.."

"khách quan 500 lượng..!!"

Dưới lầu khách quan tấp nập, tiếng cười nói rộn rã, người ra kẽ vào không ngớt, còn tiểu nhị chạy ngược xuôi bận túi bụi, không có ai là rãnh rỗi.

Trên lầu…

Hoàn toàn yên lặng.

Nữ tử dung mạo như hoa, hai tay khoanh trước ngực, bộ dáng tức giận, trừng mắt nhìn trung niên nam tử mập mạp, đang ăn như hùm như hổ ngồi đối diện.

"Song nhi! ngươi không ăn sao…"

"Không ăn..!!"

Nàng khó khăn lắm mới "dụ" được Thiên Hàn cho nàng theo hắn đến trấn Thanh Hà, còn dùng cả mỹ nhân kế, bị bao nhiêu thiệt thòi, vậy mà…

Giữa đường nhảy ra một "Trình Giảo Kim", khiến nàng không thể cùng Thiên Hàn đi trấn Thanh Hà, tức chết nàng không, tức.. tức.. tức..

Nhị thúc đã đến kinh thành, chẳng lẽ lại bỏ mặc người, chỉ có thễ xả thân hầu quân tử..

"nhị thúc! người lại cãi nhau với phụ thân.."

Nhan Tư Đồ một tay cầm vòi rượu, một tay cầm đùi gà, đang nhai ngấu nghiến, miệng dính đầy dầu mở, như người bị bỏ đói nhiều ngày..

"đừng nhắc tới hắn.."

Nhan Tư Đồ tức giận, vừa chòm tay tới kéo dĩa ngỗng quay về phía lão, thì Nhan Song Song giựt lấy cái dĩa kéo về phía nàng.

"giữa hai người lại sảy ra chuyện gì.."

Nhan Tư Đồ tuộc mất dĩa vịt quay, vô cùng tiếc nuối, lão nuốt một ngụm nước bọt, dáng vẽ uất ức tức giận.

"phụ thân ngươi không hề nói lý lẽ, Thiết Y mà võ lâm minh chủ đặt làm từ mấy tháng trước, bỗng nhiên biến mất… thì liên quan gì ta…"

Nhan Song Song nghe xong, như sét đánh ngang tai, giựt mình ngẩn đầu lên, đối diện với khuôn mặt đang tức giận của Nhan Tư Đồ, không biết nên cười hay nên khóc.

"ta chỉ mượn xem duy nhất có một lần, rồi đặt vào hộp trả lại cho hắn, bây giờ mất rồi… lại đổ lỗi cho ta, có vô lý không.."

Nhan Song Song sượng cả người, chột dạ nhìn Nhan Tư Đồ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!