******
Cách Lam Nguyệt sơn 100 dặm
Xung quanh bốn phía vắng vẻ không khách vãng lai, lại có một quán nhỏ ven đường.
Chính xác hơn chỉ là một căn chòi lá, có thêm vài cái bàn và mấy cái ghế, trên bàn bụi bặm bám đầy.
Tiểu nhị thì vẻ mặt lờ đờ ngáp dài, ngồi trong quán cả buổi sáng chỉ có mỗi một việc là ...
"bộp... bộp...!!" đập ruồi, đuổi muỗi.
"có chuyện gì.. có chuyện gì.."
Ông chủ quán đang dựa lưng vào cột ngủ gục, bị âm thanh vừa rồi làm cho giật mình tỉnh giấc, bật người dậy hét toán lên.
"nhìn hai người đi, bộ dáng chẳng có tiền đồ gì.." giọng nói của một nữ tử tức giận quát mắng, từ bên ngoài vọng vào trong.
Cả ông chủ quán và tiểu nhị đều cúi đầu, gục mặt
Bên ngoài
Một nữ tử ngoài 30, khuôn mặt thanh tú nhưng có phần chanh chua được trang điểm kỹ lưỡng, cữ chỉ ổng ẻo, đang mời kéo khách.
"Cộp..!! cộp..!!" tiếng vó ngựa từ xa vọng lại
Đỗ Nương mơ hồ nhìn thấy có người đang cưỡi ngựa phi đến, vẽ mặt hớn hở vô cùng, nàng vội lại lên trước chỉnh trang y phục , chuẩn bị sẳn sàng tư thế đón khách.
Vèo...o..o..!!!
Gió bụi mù mịt, cát trắng tung bay....
Nụ cười trên môi của Đỗ nương trở nên cứng đờ, nàng như đứng hình tại chổ. Đỗ nương chưa kịp phản ứng gì, thì người kia đã phi ngựa, nhanh như tia chóp biến mất không để lại một chút dấu vết.
"mẹ nó! Gấp cái gì, sợ không kịp đi đầu thai hả.." Đỗ Nương tức giận, nhìn theo hướng người rời khỏi, quơ tay múa chân, chửi bới khan cả giọng.
Đỗ Nương lấy tay phủi đi lớp cát bụi trên người, tức giận đi vào trong,
"ha.. ha..!!" tiểu nhị nhìn thấy khuôn mặt đen xì của Đỗ Nương, ôm bụng cười xuýt té ghế.
"ra ngoài đón khách cho lão nương, hôm nay mà không có khách ghé quán, thì tối nay chuẩn bị lo húp cháo ... hừm" Đỗ Nương nhìn thấy tiểu nhị đang cười đến "nội thương" tức giận quát tháo.
Tiểu nhị lấy hai tay bịt miệng lại, nhăn nhó ra ngoài, ở cái nơi mà chim không thể đẻ trứng này, ngay cả bóng ma cũng không thấy lấy đâu ra người chứ... hu.. hu... hắn không muốn lại ăn cháo trắng nữa đâu,
Đỗ Nương vừa đi vào trong thì nhìn thấy phu quân nàng đang dựa cột gậc gù, tức giận đá vào chân Đỗ Bình.
"Á...a..a!!" Đỗ Bình vì bị ăn đau mà hét lên, nhưng nhận ra người trước mặt là Đỗ Nương nên liền ngậm chặt miệng.
"phu nhân! hôm nay nàng có cách trang điểm thật lạ..." Đỗ Bình ôm chặt chân đau, gượng cười nhìn Đỗ Nương.
"chàng... chàng.. làm ta tức chết được.." Đỗ Nương tức giận chỉ tay vào Đỗ Bình, đẩy hắn ra rồi đi vào trong.
"ha ha...!" Tiểu nhị nhìn bộ dáng ngu ngơ mới tỉnh ngủ của Đỗ Bình miệng cười không ngừng, tay vỗ vào đùi.
"có khách..." Đỗ Bình bất ngờ nhảy dựng lên, tinh thần phấn chấn.
Xuất hiện là một bạch y nam tử tuấn nhan như Tống Ngọc, và bên cạnh là thư đồng lém lỉnh, cả hai vừa bước xuống xe ngựa.
Tiểu nhị vội chạy ra đón tiếp, hắn lấy cái khăn vắt trên lưng xuống, lau chùi lại bàn ghế, miệng cười tươi nhìn Dinh Hạo:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!