*-*-*-*-*-
Bến đò An Sương
-Trấn Hà Thành
Ánh tà chiều xuất hiện, cả mặt nước đều bị nhuộm đỏ. Trên sông thuyền bè qua lại tấp nập, thuyền quan, thuyền của lái buôn và những chiếc thuyền nhỏ đưa rước khách sang sông cũng không ít.
Trên bờ dọc theo cây cầu đá nối ngang qua sông, có rất nhiều người tụ tập, huyên náo nhộn nhịp.
"khi nào thì thuyền sẽ rời bến" Dinh Hạo bất ngờ lên tiếng
"nửa canh giờ sau, khách quan vào trong đi, ngoài này gió mạnh lắm" Người lái đò mỉm cười nhìn hắn.
Dinh Hạo mỉm cười, xoay người trở vào trong.
Mộ Dung Vân Tịnh thì đang nghiêng người nhìn ra bên ngoài, ngắm cảnh hoàng hôn phản chiếu trên mặt nước.
Cả mặt nước trở nên tím rực, trời đất hoàn nguyện làm một, cảnh tượng rất thi vị, mùi hương của biển cả bay theo gió hòa vào không trung, làm cho tinh thần người thật sảng khoái.
Những lọn tóc mây mềm mại buông thả theo gió, cùng ánh tà chiều rọi lên gương mặt diễm lệ của Mộ Dung Vân Tịnh, không còn gì đẹp hơn, Dinh Hạo bước tới ngồi cạnh mộ Dung Vân Tịnh, tay khẻ vén đi những lọn tóc trên mặt nàng.
Nhìn khuôn mặt hơn tái nhợt của Tịnh nhi, mà lòng hắn cảm thấy rất khó chịu, mặc dù sức khỏe của Tịnh nhi đã khá hơn nhưng vẫn còn rất yếu, nếu không phải vì bọn người Đường Ân sắp đến ngày trảm thủ, thì Dinh Hạo hắn sẽ đợi Tịnh nhi khỏe hẳn mới lên đường.
"mua lê không…"
"vị ca ca! này có mua lê không"
"Tịnh Nhi! nàng có khát không" Dinh Hạo sủng nịnh, nhìn Mộ Dung Vân Tịnh.
"có một chút.."
"đợi ta.."
Dinh Hạo mỉm cười lên tiếng, rồi nhảy lên bờ, đi đến chổ của vị đại thẩm bán lê.
"lê này bán sao "
"ba hào một trái" vị đại thẩm mỉm cười lên tiếng
"lấy ta hai trái" Dinh Hạo chuẩn bị móc ngân lượng ra, thì…
"cộp! cộp!!"
Bỗng dưng có một đám quan binh xuất hiện phía sau hắn, dáng vẽ rất dữ tợn, trên tay cầm lấy mấy tờ cáo thị, gặp ai cũng chặn lại. Dẫn đầu là một người mà Dinh Hạo không còn lạ gì.
"Có nhìn thấy người trong hình không" La Thanh hung hăng túm lấy cổ một người đi đường, lớn tiếng hỏi.
"không thấy.."
Hắn sau khi nghe thấy câu trả lời không vừa ý, rất khó chịu đẩy người đó ra, đi thêm vài bước lại túm lấy một người khác, cũng lập lại câu nói y như cũ.
"có thấy người này không"
Dinh Hạo có chút sửng sốt nhìn người trong bức họa.
"chết tiệt! từ khi nào hắn trở thành tội phạm bị truy nã, chắc chắc là kiệt tác của tên tiểu nhân Lăng Thiên Lạc kia".
"vị tiểu huynh đệ! Vẫn chưa thối tiền mà"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!