Chương 37: Tình thế nguy kịch

*******

Ngọc Cư Trai – Trấn Hà Thành.

Giữa trưa trời nắng ghắt, phố chợ yên bình. Thì từ trong Ngọc Cư Trai liên tục có tiếng người cãi vã phát ra.

"tướng công! Ta van chàng, số ngân lượng này… ngàn vạn lần không thể dùng tới…" Đỗ Nương quỳ xuống dưới đất nước mắt lã chã, ôm chặt lấy chân của Đỗ Bình luôn miệng van nài.

"tránh ra! Đừng có cản đường ông đây đi phát tài" Đỗ Bình lớn tiếng quát tháo Đỗ Nương, không chút chần chừ đá vào người của Đỗ nương.

"Á...a...!" Đỗ Nương chao đão té ngã xuống đất

"hừm..!!" Hắn tức giận nhìn Đỗ Nương, rồi xoay người bỏ đi.

Khi Đỗ Bình vừa cất bước thì Đỗ Nương chạy tới chắn trước mặt hắn.

"tướng công! Số ngân lượng này dùng để trả cho chủ nợ, chàng lấy đi đánh bạc thua hết, thì thiếp biết làm sao"

Đỗ Nương còn chưa dứt lời, thì…

"Chát ! Tiện nhân" Đỗ Bình hung hăng tát vào mặt của Đỗ Nương, tức giận mắng chữi.

"ta còn chưa đến đổ phường, ngươi dám trù ta thua hết ngân lượng, hôm nay ta phải dạy cho ngươi một bài học"

Hắn còn chưa chịu dừng tay, định tiến lên tát thêm cái thứ hai, chân vừa bước tới tay vừa giơ cao, thì ..

"ngươi có phải là nam nhân không, lại đi ức hiếp một nữ nhân yếu đuối" Đinh Tâm Lăng nắm chặt tay của Đỗ Bình, lớn tiếng quát vào mặt Đỗ Bình.

"ta đánh thê tử của mình, liên quan gì ngươi" Đỗ Bình lớn tiếng nhìn Đinh Tâm Lăng, hất tay nàng ra bước tới.

"thê tử của ngươi, không phải người sao" Đinh Tâm Lăng lại quát vào mặt của Đỗ Bình

"ta còn chưa đi phát tài, ả dám trù ta thua hết ngân lượng"

"tránh ra! Ta phải đánh cho ả ta một trận" Đỗ Bình không ngừng lấn tới, tràn qua người của Đinh Tâm Lăng.

"được! nếu ngươi không sợ thì qua đây" Đinh Tâm Lăng giọng nói hào sảng, thủ thế.

Nàng quay sang tìm kiếm khắp trong tiệm, cuối cùng cũng đã nhìn thứ cần tìm, thì lập tức..

"bộp ! bốp..! bộp..!!"

"á..á..á…!!!!"

Tay phải cầm gậy, tay trái cầm chổi. Đinh Tâm Lăng liên tục đánh về phía Đỗ Bình, đánh tới tấp, không cần biết trước sau hay trái phải, cứ thấy đâu là đánh đó.

"ngươi…ngươi giỏi lắm" Đỗ Bình lùi ra xa, chỉ tay về phía Đinh Tâm Lăng, ra vẽ hoảng sợ rồi xoay người bỏ chạy.

"có gan thì đứng lại…lão nương sẽ đánh gãy chân ngươi" Đinh Tâm Lăng đuổi theo Đỗ Bình ra tới tận ngoài cửa, không ngừng mắng chữi.

"hừ..m..m!! coi như ngươi biết khôn" Đinh Tâm Lăng thở hồng hộc, bước vào trong, thì nhìn thấy Đỗ Nương đang quỳ trên đất dáng vẽ suy sụp, nàng chạy tới dìu Đỗ nương đứng dậy .

"Đỗ phu nhân! Bà không sao chứ"

"xong rồi…phu quân lấy ngân lượng đi đánh bạc, chủ nợ đến ta phải làm sao đây.. hu.. hu..!!!" Đỗ Nương ôm mặt khóc như mưa, lệ không ngừng chảy xuống.

Đinh Tâm Lăng nhìn thấy càng thêm bối rối.

"Đỗ phu nhân! Bà đừng có khóc nữa, khóc không thể nào giải quyết được vấn đề" Đinh Tâm Lăng lên tiếng trấn an Đỗ Nương.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!