inh Tâm Lăng rất nhanh đã xuất hiện trước mặt, mắt liếc nhìn bàn tay của Bạch ma ma đang đặt trên người của vị tiểu huynh đệ kia.
Bước tới hất tay của Bạch ma ma ra khỏi người của tiểu huynh đệ, và kéo hắn ra phía sau lưng nàng, như gà mẹ đang che chở gà con.
"Bà chủ Đinh! làm gì mà phản ứng dữ vậy, ta đâu có ăn thịt hắn" Bạch ma ma mỉm cười nhìn Đinh Tâm Lăng.
"bà đến khách điếm phụng lâu, lôi kéo người của ta, còn muốn ta phải tử tế với bà" nàng trừng mắt nhìn Bạch ma ma.
"người của bà chủ Đinh" Bạch ma ma có chút sửng sốt ban đầu, sau đó lại mỉm cười Đinh Tâm Lăng.
"không được sao" Nàng rừng mắt nhìn Bạch ma ma, giọng điệu rất hằn hộc.
"được.. được…" Bạch ma ma mỉm cười rất tươi nhìn Đinh Tâm Lăng, sau đó quay sang nhìn vị thiếu niên kia: "cánh cửa Lan Quế Phường luôn mở rộng đón ngươi"
"đi thôi.." Bạch ma ma khóe miệng nhếch lên.
Bạch ma ma rời khỏi khánh điếm Phụng lâu, nhưng khi ra tới cửa nhìn xung quanh mình cảm thấy có chút "trống trải".
Bà quay sang bên trái, rồi quay sang bên phải, sau cùng là phía sau, thở dài nhìn đám người bên trong, rốt cuộc bà đã biết thiếu cái gì…
Tứ đại mỹ nhân của Lan Quế Phường, vẫn si ngốc ngồi đó nhìn vị tiểu huynh đệ đang đứng phía sau Đinh Tâm Lăng, mặc dù Bạch ma ma đã ra tới cửa nhưng họ vẫn không hề hay biết.
"ực ực.. đi thôi..." Bạch ma ma cố ý ho khan vài tiếng, để khơi vậy sự chú ý của tứ đại mỹ nhân.
"ma ma" tứ đại mỹ nhân nhăn nhó nhìn Bạch ma ma, vẽ mặt không muốn rời đi.
"đi …!!!" Bạch ma ma lần này thái độ rất cương quyết, lớn giọng quát tháo tứ đại mỹ nhân
Tứ đại mỹ nhân của Lan Quế Phường sợ nhất chính là ánh mắt và thái độ này của Bạch ma ma, dù không muốn và lòng đầy tiếc nuối nhưng cũng phải theo ma ma rời đi.
"một đám háo sắc, nuôi các ngươi thật uổng cơm" Bạch ma ma liếc nhìn tứ đại mỹ nhân, chỉ tay vào từng người một mắng chữi.
"nói chúng tôi háo sắc, vậy bà đi theo làm gì" Một trong tứ đại mỹ nhân, bất mãn lầm bầm trong miệng.
Nhưng nào ngờ đâu lại đến tai của Bạch ma ma…
"con nha đầu này…ngươi vừa nói cái gì" Bạch ma ma chột dạ, đâm ra xấu hổ quát tháo người vừa nói.
Hai tiểu nhị đang đứng ở cửa, nhìn thấy cảnh nội bộ lục đục của Bạch ma ma và tứ đại mỹ nhân, cười đến "nội thương". Cả hai phải bám trụ vào nhau mới có thể đứng vững.
"ha.. ha.. cười chết ta được"
"ngươi có nhìn thấy vẽ mặt vừa rồi của Bạch ma ma" Một tiểu nhị quay sang nhìn người bên cạnh hắn
"có.. có.. " người bên cạnh nhịn không được mà ôm bụng cười.
"tiểu Hạo! ngươi cũng thật lợi hại, khiến cho Bạch ma ma ở độ tuổi này cũng có thể hồi xuân" Tiểu nhị quay sang nhìn vị tiểu huynh đệ đang đứng sau lưng Đinh Tâm Lăng.
"Tiểu Mao ca! huynh nói ai lợi hại.. mà hồi xuân là cái gì vậy, có ăn được không" Dinh Hạo giả si giả ngốc chạy đến bên cạnh người tên gọi Tiểu Mao.
Sau khi nghe Dinh Hạo nói xong phản ứng duy nhất của đám người trong tiệm là…
"hừm.. mm!!!"
Cả một đám tiểu nhị thở dài, chán nản nhìn Dinh Hạo không biết nói làm sao.
"Tiểu Hạo! ta khuyên ngươi sau này, tốt nhất đừng có lên tiếng" Tiểu Mao ra dáng một trưởng bối, hắn lắc đầu nhìn Dinh Hạo đang giả ngốc, sau đó tiếp tục thu dọn chén đũa trên bàn.
"tại sao.." Dinh Hạo ngu ngốc nhìn tiểu nhị ca
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!