Chương 35: Nhan Song Song ghen

*******

Bình minh vừa ló dạng, ánh sáng ban mai chiếu xuyên qua kẽ lá, động lại bên trên là những giọt sương đêm lóng lánh.

Khí trời vẫn còn se lạnh, sương khói mờ ảo thì cứ chập chờn ẩn hiện, bốn bề lại vắng lặng không có tiếng động, chỉ có âm thanh của tiếng núi rừng vang vọng.

"bộp..!! bộp..!!

Và tiếng bước chân của những người đang đi tới.

Nhan Tư Đồ thở dài nhìn Đường Ân, chỉ tay về phía trước : "không phải các ngươi đang tìm người của Đinh gi, họ đều ở đây"

"cái này..…" Đường Ân bàng hoàng nhìn cảnh tượng trước mắt hắn, quay sang nhìn Nhan Tư Đồ

Phía trước sương mờ giăng phủ, sau bức màn sương dày đặc là vô số những bia mộ lạnh tanh, trải dài đến cuối bìa rừng.

"nhị thúc! Họ đều là người của Đinh gia sao" Nhan Song Song cũng rất sửng sốt chỉ tay về phía trước.

"một năm trước, Đinh gia xảy ra một trận hoả hoạn, tất cả đều chết trong đám cháy"

"không ai sống sót" Dinh Hạo ngờ vực nhìn Nhan Tư Đồ, lập lại lời vừa rồi của Nhan Tư Đồ.

"đúng vậy! hơn một trăm mạng người của Đinh gia, bao gồm cả hạ nhân" Nhan Tư Đồ thở dài lên tiếng

" hừm...!! đúng là thảm cảnh nhân gian"

"không thể nào..." Đường Vô Thường tức giận cùng thất vọng đang xen.

Hắn còn nghĩ nếu tìm được người Đinh gia sẽ minh oan cho phụ thân, nào đâu manh mối đến đây lại đứt đoạn.

Trong lúc mọi người còn đang đứng yên đó, thì Dinh Hạo lại một mình đi dọc theo từng ngôi mộ, lướt nhìn lên những dòng chữ ghi trên bia mộ, cho tới hai ngôi mộ cuối cùng, hai mắt hắn trở nên phát sáng, cước bộ cũng dừng lại.

"ngươi đang nhìn gì" Nhan Song Song bất ngờ đứng phía sau Dinh Hạo, nàng cũng nhìn theo hướng của Dinh Hạo, khó hiểu lên tiếng.

"không thấy lạ sao" Dinh Hạo lên tiếng nhưng mắt vẫn không rời khỏi tấm bia trước mặt.

"lạ ở chổ nào" Nhan Song Song càng trở nên mù mit, giơ mắt nai lên nhìn Dinh Hạo

Nàng không biết hai bia mộ này có gì đặc sắc lại khiến hắn chăm chú như vậy, cũng chỉ là hai bia mộ bình thường như bao bia mộ khác ở đây.

"những ngôi mộ khác thì được quét dọn sạch sẽ, riêng chỉ có hai ngôi mộ này là cỏ dại mọc cao, lại có ít nhan khói" Dinh Hạo đão mắt nhìn xung quanh.

"có gì lạ…" Nhan Song Song thở dài lên tiếng

"hai ngôi mộ này nằm xa như vậy, xung quanh còn rất nhiều ngôi mộ, họ bỏ xót một vài ngôi mộ là chuyện rất bình thường"

Nàng còn tưởng chuyện gì quan trọng, thì ra chỉ là chuyện này, cũng rất bình thường có gì đâu mà hắn phải bận tâm chứ.

"Đinh gia đã không còn ai, thỉnh thoảng có thân hữu đến dọn dẹp đã rất tốt" Nhan Tư Đồ ảo não lên tiếng, lão cũng đồng ý với cách nói của Song Song.

Có người đến viếng mộ đã là chuyện hi hữu, cũng không ai trả ngân lượng cho họ làm vậy, còn yêu cầu họ phải chăm sóc từng ngôi mộ một, có phải là đòi hỏi quá cao chăng.

"những ngôi mộ khác dù không mang họ Đinh vẫn có người dọn dẹp thấp hương, trong khi hai người nằm đây đều mang họ Đinh, không phải rất đáng ngờ.." Dinh Hạo tiếp tục lên tiếng

"Họ Đinh…" Nhan Bách Thiên, cũng bị thái độ của Dinh Hạo làm cho phân vân, lão tiến lại gần hai bia một trước mặt.

"Đinh Hữu Thiên, Đinh Tâm Lăng" Nhan Tư Đồ bất ngờ đọc ra hai tên trên bia mộ.

"nhị thúc! Người có biết hai người này không " Dinh Hạo nhận ra trên mặt của Nhan Tư Đồ có chút kích động, nên lập tức lên tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!