************
"vương phi là đang mang thai.."
Bên ngoài thì phẳng lặng như mặt hồ, trong phòng thì yên lặng không một tiếng động.
Tần ngự y vừa dứt lời, thì tất cả ánh mắt của mọi người trong phòng đều đặt cả trên người Mộ Dung Vân Tịnh…
Mộ Dung Vân Tịnh ngỡ ngàng đặt tay sờ lên bụng "một sinh mạng nhỏ đang lớn dần trong bụng nàng" rạo rực, lo lắng, nôn nóng.. đây là tâm trạng của những người sắp làm mẫu thân sao.
"Tần ngự y! ngươi nói có thật không…" Mộ Dung Kiên là người lên tiếng đầu tiên.
"Thiên Tuế! người phải tin vào y thuật của lão thần …" Tần ngự y thở dài nhìn Mộ Dung Kiên.
Lão làm đại phu cũng hơn hai mươi năm, nếu mạch hỉ đơn giản cũng bắt không ra, thì làm sao chữa bệnh cứu người.
"chúc mừng lão gia…chúc mừng lão gia, chuyện vui đến liên tiếp…" Trần quản gia vui mừng hớn hỡ nhìn Đông Phương Bình.
"ha.. ha...!! tin vui…tin vui…" Đông Phương Bình vui mừng rạng rỡ, quay sang nhìn Mộ Dung Vân Tịnh cười típ cả mắt ".. Tịnh nhi! ngươi phải nghĩ ngơi cho tốt vào.."
"Biểu tỷ! chúc mừng tỷ…" Tư Mã Phi Yến phấn khởi chạy đến trước giường của Mộ Dung Vân Tịnh "…muội thật ngưỡng mộ tỹ …"
"Tiểu thư! hoàng hậu mà biết người mang thai, chắc chắn sẽ rất vui mừng.." Xuân Trúc lên tiếng
Mọi người ai nấy đều rất phấn khởi, ngay cả Tống Lệ Tình là người ghét Mộ Dung Vân Tịnh nhất, cũng tỏ ra rất vui mừng, miệng cười không ngừng còn nguyên nhân vì sao ả vui mừng thì không cần nói ai cũng biết rõ.
"Ngũ muội chúc mừng.. chúc mừng…đây đúng là một tin vui…đáng ăn mừng" Tống Lệ Tịnh phẩy áo lười biếng đứng dậy, tới gần Mộ Dung Vân Tịnh, khéo miệng nhếch lên, liếc nhìn Lăng Thiên Phong:
"Vương gia! ngũ muội đang mang thai, người không mừng thay cho ngũ đệ sao…"
Lăng Thiên Phong đứng ngẫn cả người, lòng rối như tơ "nàng mang thai…nàng mang thai…", suy nghĩ đó cứ lởn vởn trong đầu hắn, dù đã chuẩn bị tâm lý trước nhưng nhất thời hắn vẫn không thể nào tiếp nhận được.
"ta… ta đương nhiên là vui…" Lăng Thiên Phong gượng cười nhìn Mộ Dung Vân Tịnh, sắc mặt hắn lúc này còn khó coi hơn khi khóc, những lời thốt ra cứ nghẹn lại:
"ngũ muội! huynh…chúc mừng muội"
"nô tài phải đi báo chuyện vui này cho vương gia…." Tiểu lục tử lời nói còn nhanh hơn hành động, chưa dứt lời thì hắn đã vọt ra tới cửa, còn va vào một bức tường "thịt".
Tiểu lục ngẩn đầu lên nhìn người trước mặt, bất ngờ lên tiếng: "vương gia..."
Hắn Dinh Hạo sống qua hai kiếp người lần đầu tiên được làm cha "hắn sắp được làm cha, hắn sắp được làm cha…" sắc mặt từ sững sốt, kinh ngạc, vui mừng.. vô số biểu cảm hiện lên trên mắt hắn.
"Thiên Hàn! ngươi đã đi đâu…Tịnh nhi hôn mê suốt đêm, ngươi làm phu quân kiểu gì vậy.." Mộ Dung Kiên vừa nhìn thấy người đứng ngoài cửa không đợi hắn bước vào, đã lên tiếng trách cứ.
"ta.." Dinh Hạo ánh mắt lại vẫn luôn đặt trên bụng của Mộ Dung Vân Tịnh, vừa lên tiếng thì..
"vương gia! đã có tin tức của quận chúa Mạc Nhi…" Vô Tình từ phía sao chạy đến, hối hã lên tiếng.
"Mạc Nhi.." Dinh Hạo hắn giựt mình xoay người lại nhìn Vô Tình
"nàng hiện giờ đang ở đâu…" Dinh Hạo nôn nóng bước tới gần Vô Tình.
"Phủ Tề vương…"
**************
Không khí trầm mặt yên lặng, Lăng Thiên Lạc sắc mặt còn đen hơn than, La Thanh thì rục rè khúm num đứng hầu bên cạnh.
Đại sãnh
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!