Chương 32: Mộ Dung Vân Tịnh mang thai

**********

Phủ tướng quốc

Bên ngoài thì bốn bề vắng lặng chỉ có âm thanh trầm bỗng dịu êm của tiếng đàn, vang theo gió hòa vào hư không, ngoài ra không còn bất kỳ âm thanh nào khác, cho dù chỉ là một tiếng động nhỏ.

Còn bên trong yến tiệc...

Mọi người như bị thôi miên, người thì tròn xoe hai mắt, kẻ thì gậc gù lên xuống, mặc dù chưa uống giọt rượu nào nhưng họ đã say, say bởi âm thanh mị hoặc của tiếng đàn.

Tối nay, họ cho phép bản thân được phép buông thả, chỉ muốn đắm chìm vào khúc nhạc, quên đi mọi thứ trên đời, tất cả phiền muộn đều để lại sau lưng, chỉ có họ và tiếng đàn, tiếng đàn và họ...

Chưa bao giờ họ nghe được một khúc nhạc nào hay như vậy, cũng chưa từng thấy người nào có thể đàn đến xuất như người trước mặt, một khúc nhạc khiến vạn người điên đảo.

Ánh mắt và lòng họ lúc này tất cả đều đặt cả ở trên đôi tay của mỹ nhân trước mặt.

Trong đình trăng sáng chiếu tỏa, gió thổi nhè nhẹ mang theo hương hoa...

Một thiếu nữ xinh đẹp thanh lệ, y phục sang trọng, tóc cài trâm ngọc, toàn thân nàng toát lên khí chất vương giã cao quý.

Lăng Thiên Tâm mặc dù khải đàn rất chuyên tâm, nhưng thỉnh thoảng vẫn lén đảo mắt nhìn mọi người xung quanh, tránh không khỏi có chút đắc ý.

"bộp..!! bộp..!!!"

"bộp..!! bộp..!!!"

Khi đôi bàn tay ngọc của Lăng Thiên Tâm vừa rời khỏi dây dàn, thì khúc nhạc cũng kết thúc, nàng ngước đầu lên thì một tràng pháo tay như sấm nổ không ngừng vang lên, mỗi lúc một lớn.

"hay... hay... lắm..!!!"

"bộp..!! bộp..!!!"

"hay... thật sự quá hay"

"thật quá hay"

"bộp..!! bộp..!!!"

Tiếp theo là tiếng ca ngợi, khen tặng không ngớt của mọi người xung quanh.

Khúc nhạc quá tuyệt dịu, tuyệt đến mức làm họ tưởng mình đang lạc giữa bồng lai tiên cảnh, vì chỉ có ở trên trời mới có thể nghe đươc khúc nhạc hay như vậy, nhân gian khó có ai làm được.

"Tổ phụ! món quà này của Tâm nhi người thích không" Lăng Thiên Tâm nghiêng người cúi chào, rồi đi đến trước mặt Đông Phương Bình.

"Thích... rất thích... khúc nhạc thật sự quá hay, tổ phụ chưa.." Đông Phương Bình phấn khích lên tiếng, lão cũng bị tiếng đàn của Lăng Thiên Tâm mê hoặc, nhưng sau khi nói xong lão mới nhớ ra một chuyện là khiến lão nghĩ ngợi nãy giờ.

"Tâm nhi! ngươi biết đàn từ khi nào, mà tổ phụ không biết"

Đông Phương Bình vừa dứt lời, thì nụ cười trên mặt của Lăng Thiên Tâm cũng tắt hằn, mặt liền đơ ra.

"Tổ phụ! Tâm nhi muốn người thật bất ngờ, nên ngày đêm luyện tập" Lăng Thiên Tâm mỉm cười đáp lại, nhưng giọng điệu rất gượng gạo.

Từ phía sau bất ngờ có những tiếng hò hét phấn khích vang lên, khuấy động cả bầu không khí.

"Công chúa! Chúng thần còn rất muốn nghe" Một vị đại thần ngồi bên hàng ghế trái.

"Phải đó, công chúa người có thể đàn tiếp không" Vị đại thần ngồi ghế đối diện cũng lên tiếng tiếp lời.

"đàn tiếp đi"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!