Chương 31: Mỹ nhân rơi lệ

**********

Ánh trăng nhô cao

Bức màn đêm kéo xuống, mọi vật dần sắp chìm vào trong bóng đêm, đây được coi là thời khắc bận rộn và nhộn nhịp nhất của kinh thành.

Người qua kẽ lại tấp nập, ngựa xe sang trọng và kiệu lớn quý phái không ngừng xuất hiện trên đường, kiệu này vừa đến thì kiệu khác lại nối đuôi, đa phần là kiệu của các đại quan, nếu không cũng là tôn tữ thế gia, gia thế hiển hách. Những hoạt động và thú vui xa xỉ của họ, đa phần là bắt đầu vào thời điểm trăng lên.

Nên từ rất sớm tất cả các cánh cửa lớn nhõ của tửu lầu, kỹ viện và sòng bạc nổi danh trong kinh thành, đều mở rộng cửa đón rước khách.

"Phong đại nhân! Diễm Hồng rất nhớ ngài, sao lâu quá người không ghé quốc sắc Thiên hương lầu …"

Một nữ nhân y phục diêm dúa rực rỡ sắc màu, giọng nói như mật ngọt, khi nhìn thấy người tên phong đại nhân từ Ngọc Tú trai bước ra, lập tức sáp tới, ép sát đôi tuyết lê to tướng vào người lão, bắt đầu uốn éo thân thể.

"Tiểu Hồng! lúc khác ta sẽ đến thăm nàng…ta đang rất vội…" hắn không một chút đắng đo suy nghĩ, đã đẩy mỹ nhân ra, lập tức hướng ra kiệu lớn trước mặt.

"khởi kiệu..!!!"

"đích thân đệ nhất hoa khôi của quốc sắc Thiên hương lầu, cũng phải ra ngoài đường kéo khách sao…" một tú bà ở kỹ viện đối diện nhìn sang, không tiếc lời châm chọc .

"hừm! lo mà quản tốt Phù Dung lầu của mụ, đừng…" Nàng ta tức giận đáp trả, vô tình nhìn thấy chiếc kiệu lớn quen thuộc đang tới gần, vội vã chạy lên trước, kêu réo.

"Ngôn đại nhân.. Diễm Hồng rất nhớ ngài, sao lâu quá…"

Kiệu phu do dự đang định dừng lại, thì đại quan ngồi bên trong kiệu, hắn còn không thèm quan tâm xem người bên ngoài là ai đã lớn tiếng hối thúc:

"khởi kiệu.. khởi kiệu..!!!"

Diễm Hồng nhìn theo chiếc kiệu đang chạy như ma đuổi, mà toàn thân cứng đờ, mặt đơ như tượng.

"ha ha.. ha. !!!!" tú bà của Phù Dung lầu nhìn thấy mà cười vỡ cả bụng, chưa bao giờ bà thâý Diễm Hồng mất mặt đến như lúc này.

"Diễm Hồng ! má má nghĩ sẽ không có đại quan nào đến đâu.. chúng ta đóng cửa thôi" Một tú bà ăn mặt diêm dúa, phấn trang điểm trên mặt dày cả tất, thở dài nhìn Diễm Hồng.

Không riêng gì quốc sắc thiên hương lầu của mụ, mà tất cả các tửu lầu, sòng bạc trong kinh thành đêm nay đều chịu chung số phận…cũng may, mỗi năm chỉ có một ngày này, coi như làm công đức vậy, mụ thở dài lên tiếng.

"đóng cửa lại.."

"Hừm..! uổng hết son phấn...." Diễm Hồng giận dỗi dậm chân xuống đất, lầm bầm trong miệng nói vài chữ , rồi đi thẳng vào trong.

Tú bà ở Phù Dung lầu nhìn thấy Diễm Hồng rời đi, thì cũng xoay người đi vào trong, đi tới cửa thì dừng lại nhìn hai tên hộ vệ trước mặt : "đóng cửa…!"

"Ầm…!!!"

"đóng cửa…!"

"Ầm…!!!"

"đóng cửa…!"

Tất cả các tửu lầu xung quanh lần lượt rũ nhau đóng cửa, Kinh thành phút chốc liền trở nên tối đen, những ánh đèn lớn nhỏ dần bị thổi tắt.

không phải rất lạ sao, kiệu lớn xuất hiện trên đường nhiều gấp đôi mọi khi, còn người thì đông như mở hội, nhưng tửu lầu lại vắng vẽ bóng người ra vào, ngay cả kỹ viện nơi đông khách nhất kinh thành cũng không ngoại lệ, vậy thật ra họ đã đi đâu...

Nhưng càng lạ hơn là tiếng trống chiêng vang dội, tiếng cười nói rộn rã, còn có tiếng đàn hát linh đình, từ đâu mà ra…

ng Phương phủ.

Bên trong thì ồn ào náo nhiệt, sắc màu rực rỡ. Bên ngoài thì khách khứa, nghẹt cả lối vào, kiệu lớn không ngừng xếp đuôi nhau kéo dài trước cửa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!