Chương 30: Nhan Song Song tức giận

*************

Trên đất ngổn ngang lộn xộn, y phục nam nữ vung vãi, ngói gạch vỡ nát, bụi cát bay khắp nơi, đặt biệt nhất vẫn là cái lỗ to tướng trên nóc nhà.

Tú Nương, Xuân Trúc và Quế công công từ bên ngoài chạy vào vừa nhìn thấy hắc y nhân đã hét lên.

"có thích…"

"rẹt…ttt"

Một đạo quang sắt bén xẹt qua, cây kiếm trên tay hắn y nhân hướng ba người họ phóng tới, Tú Nương, Xuân Trúc và Quế công công giựt mình hoảng loạn, không dám mở miệng nói thêm lời nào.

"ưm..a…a…ừm…aa…" cả ba người đều nhắm mắt lại, lắc đầu nhìn hắc y nhân đang đi tới, còn lấy tay bịt miệng lại, ậm a ậm ừ trong họng, không biết họ nói cái gì.

Họ không thấy, không nghe, đương nhiên sẽ không tiếc lộ ra ngoài, làm ơn tha cho cái mạng nhỏ của họ, chắc họ muốn nói như vậy nhưng không biết hắc y nhân có hiểu không.

Hắc y nhân đứng dậy phủi đi lớp bụi gỗ bám trên y phục, rồi đi đến chổ của đám người Tú Nương và Quế công công rút thanh kiếm đang cắm trên cửa ra.

"các ngươi tiếp tục đi" Hắc y nhân trước khi rời khỏi, còn rất khó chịu, liếc nhìn đôi nam nữ đang nằm trên giường, lạnh lùng phán cho một câu.

Dinh Hạo mặt đầy hắc tuyết, gân xanh gân đỏ đều đã nổi hết trên mặt hắn, nhìn hạ thân bên dưới mà không khỏi tức giận, tay nắm chặt thành quyền.

Tại sao…tại sao, luôn là vào thời khắc "trọng đại".

Không dạy cho tên hắc y nhân này một bài học, thật có lỗi với tiểu huynh đệ của hắn.

Hắn bật người dậy, lấy chăn quấn lại thân thể của Mộ Dung Vân Tịnh rồi phi thân đến trước mặt hắc y nhân.

"Ngươi coi Hạo vương phủ là nơi nào, muốn đến là đến, muốn đi là đi sao" Dinh Hạo lạnh lùng nhìn hắc y nhân.

Hắc y nhân trong lòng rất bực tức, vốn cho qua chuyện nhưng vừa nhìn thấy Dinh Hạo lửa giận lại sôi lên, liền tung ra một chưởng thật mạnh về phía hắn.

Dinh Hạo nghiên người né sang một bên, chụp lấy tay của hắc y nhân khóa trụ trước ngực, nhưng vừa chạm vào tay hắc y nhân, liền khiến hắn mất hồn, cảm giác này…

Tú Nương, Xuân Trúc và Quế công công nhìn thấy Dinh Hạo và hắc y nhân đang giao đấu, thì lập tức chạy ra ngoài, kinh hô báo động cho mọi người trong phủ.

"có thích khách…"

"người đâu.. có thích khách"

Bọn họ chạy khắp nơi hét loạn cả lên, chẳng mấy mấy trong đêm tối tĩnh lặng, lại náo loạn cả lên, đèn đuốt thắp sáng khắp nơi, tiếng bước chân dồn dập, tiếng đao kiếm rút khỏi vỏ.

Một tay đang bị Dinh Hạo giữ lấy, hắc y nhân đương nhiên rất khó chịu liếc nhìn Dinh Hạo, dùng tay còn lại quơ thanh kiếm sắc bén về phía hắn.

Dinh Hạo lập tức buông tay, nhảy sang một bên tránh né thanh kiếm của hắc y nhân, ban đầu còn tưởng là sát thủ muốn đến lấy mạng Dinh Hạo hắn, nhưng xem ra hắn đã sai.

Lẽ thường, thích khách khi thích sát không thành, nên nhanh chân bỏ trốn, không ai ngu dại ở lại chờ binh lính đến bắt, đằng này.

Tên hắc y nhân cứ hướng hắn đánh tới tấp, nhưng không có ý định đã thương, chỉ đơn giản là tức giận quơ kiếm lung tung, còn xem hắn như đồ vật để chút giận.

Dinh Hạo càng lúc càng khó hiểu, đáng lý ra người nên giận là hắn mới đúng, tên hắc y nhân này giận cái gì chứ, Dinh Hạo hắn chọc giận y sao chứ.

Hắn thì không ngừng tránh né, còn hắc y nhân thì tức giận tấn công dồn dập, vô tình vấp ngã miếng ngói dưới chân, nên mất thân bằng ngã nhào vào lòng Dinh Hạo.

Mùi hương trên tóc của hắc y nhân này, quá quen thuộc, hắn đã từng ngữi qua ở đâu đó, nhưng nhất thời vẫn chưa thể nhớ ra. Hai tay hắn ôm chặt lấy hắc y nhân không buông.

Hắn vừa giơ tay lên tháo khăn che mặt của hắc y nhân ra, thì có một người khác từ trên cao, chính xác là từ trên nóc nhà, nhảy xuống chắn trước mặt hắn.

Dinh Hạo liếc nhìn người trước mặt, rồi ngước nhìn lên trên cái lỗ to tướng trên nóc nhà, cửa Hạo vương phủ hắn rộng lớn là vậy, mà mọi người đều thích trèo tường, khoét nóc là sao chứ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!