***********
Từ trên cao những dòng nước trong veo men theo vách đá mà chảy thẳng xuống, bên dưới là cả một hồ sen nở rộ, gió thổi mang theo mùi hương hoa và những cánh hoa đào tung bay, một vẽ đẹp như chốn đào tiên.
Mặc dù cảnh đẹp nhưng Dinh Hạo lại không có tâm trạng thưởng thức, trong lòng thầm trách, không biết bản thân đã nằm đợi bao lâu, nhưng hai người anh không tim không phổi đó của hắn, vẫn không thấy đến thăm hắn, thậm chí cả bóng dáng của y tá và bác sĩ cũng không có, cuối cùng không nhịn được hắn ngồi dậy, tự mình đi tìm họ.
Dinh Hạo vừa định bước xuống giường, liền nhìn thấy, đặt ngay ngắn phía dưới là đôi hài màu đen, phía trên thêu chỉ vàng hoa văn rồng bay phượng múa rất tinh sảo, và bộ y phục rườm rà, dài đến tận chân mà hắn đang mặc trên người, mà dở khóc dở cười.
"đùa gì đây, tưởng đang đóng phim cổ trang sao"
Dinh Hạo vì nằm trên giường quá lâu, nên vừa bước xuống liền choáng váng mặt mày, hắn đưa tay sờ lên vết thương vẫn cảm nhận được một trận đau điến từ trên đầu hắn truyền tới, có chút thất vọng, quát tháo.
"chết tiệt! cái gì cũng giả, sao chỉ có cái này là thật"
*********
Xưng quanh trở nên u ám, mây đen nhanh chóng kéo đến che kín cả bầu trời, những trận mưa như thác lũ không ngừng trút xuống.
Dân chúng trên đường đang hối hả lưu chuyển, mọi vật xung quanh đều quay cuồng chuyển động, riêng chỉ có một thân bạc đơn độc đứng đó không hề nhúc nhích.
"Á...a....a...!!!!" Dinh Hạo hét lên như người điên dại.
Càng tìm hiểu sâu càng làm hắn thêm hoảng loạn, mọi thứ đều là thật, những nơi hắn đi qua, những việc đã gặp, và những người hắn tiếp xúc trên đường, làm Dinh Hạo tin chắc chắn một điều.
Đây không phải là giả, càng không phải mơ, mà hắn đã xuyên không.
Nơi hắn đang đứng là Lăng Thiên quốc, năm thứ hai mươi hai. Hoàng đế hiện tại là Lăng Thiên Thần. Lăng Thiên quốc đang ở trong thời kì thịnh thế, là một trong tứ Đại cường quốc, ba quốc gia còn lại là Mạc Y quốc, Bích Lăng quốc và Diệp Kỳ quốc, ngoài ra còn có một số quốc gia, bộ tộc nhỏ khác trong lục địa này.
Dinh Hạo mang theo tâm trạng thơ thẩn như một cái xác không hồn, quay lại ngôi nhà trúc mà lần đầu tiên hắn nhìn thấy sau khi tỉnh dậy. Bởi vì ngoài nơi này ra thì hắn cũng không biết phải đi đâu.
Khi Dinh Hạo đi đến chiếc cầu bắt ngang qua ngôi nhà trúc, thì nhìn thấy một thiếu niên khoảng mười lăm tuổi đang gấp rút chạy về phía hắn.
"vương gia!" Tiểu lục tử vui mừng chạy về phía Dinh Hạo ôm chặt lấy hắn.
"tên nhóc kia là đang gọi hắn sao" Dinh Hạo đang hoang mang suy nghĩ thì bị Tiểu lục tử làm cho hồi tỉnh, hắn nhìn tiểu lục tử với ánh mắt nghi hoặc.
Hắn nhìn trước nhìn sau, thì nơi này ngoài hắn và tên nhóc này ra, không có người thứ ba khác, nên chắc người mà tên nhóc đó vừa gọi chính là hắn, nhưng xưng hô vừa rồi.
"vương gia! ngài đã tỉnh lại rồi, tạ ơn trời đất, ngài làm nô tài lo quá hu.. hu..!!!" Tiểu lục tử ôm chặt lấy Dinh Hạo khóc thúc thích vào trong lòng hắn như một tiểu hài tử.
"ngươi là ai vậy " Dinh Hạo đẩy Tiểu lục ra khỏi người hắn, nhìn thẳng vào đôi mắt đang đỏ hoe của tiểu lục.
Một tin sét đánh ngang tai, Tiểu lục Tử chỉ muốn ngất ngay lập tức.
*********
Dinh Hạo nằm trên giường, tay gác trên trán suy nghĩ, trước đây có đánh chết hắn, hắn cũng không tin sẽ có chuyện xuyên không, nhưng bây giờ nó lại xảy ra trên người hắn.
Thân phận hiện tại của hắn là Lăng Thiên Hàn, Hạo vương của Lăng Thiên quốc, tên Lăng Thiên Hàn này đang trên đường đến Lam Nguyệt sơn thì bị thích khách ám sát, té xuống núi hôn mê ba ngày.
"vương gia! chắc ngài đang rất đói, nô tài đã chuẩn bị những thức ăn người thích nhất" Tiểu lục tử từ bên ngoài bưng vào một khay thức ăn đặt lên bàn, rồi quay sang nhìn Dinh Hạo.
Sau khi nghe tiểu lục nói Dinh Hạo mới nhận ra, từ lúc tỉnh dậy hắn vẫn chưa có gì vào bụng, bụng cũng đang ầm ĩ kêu gào, hắn lập tức bật người dậy đi đến chổ tiểu lục, ăn ngấu nghiến hết thức ăn trên bàn.
Sau khi Dinh Hạo ăn xong Tiểu lục tử nhanh chóng thu dọn mọi thứ trên bàn, rồi mang vào một chậu nước và một chiếc khăn đặt bên cạnh.
Dinh Hạo vừa đặt tay vào chậu, không tránh khỏi ngạc nhiên khi nhìn hình ảnh phản chiếu trong nước.
"đưa ta cái gương" Dinh Hạo gấp rút lên tiếng, nhưng ánh mắt không hề di chuyển khỏi hình ảnh trong thao nước.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!