********
Dinh Hạo đẩy cửa bước vào, thì nhìn thấy một cảnh tượng khá bất ngờ.
Nhan Song Song đang ngồi ngay ngắn trong phòng, vừa nhìn thấy hắn đã mỉm cười rất ngọt ngào, sóng mắt đưa đẩy, thật sự mà nói…
Dinh Hạo cảm thấy toàn thân ớn lạnh, hắn thật nhìn không quen cái bộ dáng này của Nhan Song Song chút nào.
Ban hôm khuya khoắt, một nữ nhân lại chạy vào phòng một nam nhân, thật ra…
Có rất nhiều lý do để giãi thích, nhưng riêng Nhan Song Song thì chỉ có một lý do duy nhất, hắn có thể nghĩ ra…
"Nhan đại tiểu thư! Bổn vương đang rất mệt, nếu nàng muốn hưu thư, bữa khác ghé" Dinh Hạo vừa nói vừa đẩy Nhan Song Song ra khỏi phòng
"ê..! khoan đã.. ta.. ta" Nhan Song Song chưa kịp nói gì đã bị Dinh Hạo tống ra khỏi phòng
Hắn khép cửa lại rồi xoay người đi vào trong, nhưng lập tức…
"Rầm…!!!!" cánh cửa lại bị đá văng ra.
Nhan Song Song mặc dù bị đuổi ra khỏi phòng, lại không hề tỏ ra tức giận, trái lại còn hết sức hòa nhã, giọng nói thì dịu ngọt như nước suối , còn bộ dáng lã lướt, vừa bước vào đã bám dính lấy Dinh Hạo, là điều mà hắn không thể nào hiểu nổi.
"Vương gia! Song nhi biết, trước đây là mình không phải, không biết cách làm cho vương gia vui"
Dinh Hạo cảm thấy khắp người hắn từ đầu đến chân đều nổi cai ốc, cố tránh thật xa, thật không tin người trước mặt là Nhan Song Song mà hắn biết.
"Có sao" Dinh Hạo lên tiếng.
"đương nhiên là có" Nhan Song Song không ngừng gậc đầu, bộ dáng giống như một chú cún con đang lấy lòng chủ.
"Song nhi biết mình có lỗi, nên hôm nay có mang đồ đến đây tặng cho người.." Nhan Song Song dứt lời, liền lấy trong tay áo ra một thứ gì đó, có màu hoàng kim sáng lấp lánh đưa cho Dinh Hạo.
"cho ta…" Dinh Hạo ngẩn ra nhìn nàng.
"đúng vậy... đây là Thiết Y, chỉ cần người mặc nó vào, thì đao thương bất nhập thủy hỏa bất xâm, là thứ vô cùng quý hiếm, nó còn…"
Trong lúc Nhan Song Song vẫn đang thao thao bất tuyệt "giới thiệu sản phẩm", thì hắn đã đặt thiết y lại trên tay nàng:
"Nhan đại tiểu thư! nói đi…nàng muốn gì"
Dinh Hạo hắn đương nhiên hiểu rõ đạo lý "vô công bất thụ lộc", tự dưng lại tỏ ra ân cần như vậy thật đáng ngờ nha, cô nhóc này lại định bày trò gì nữa đây.
"he he!!! vương gia người thật thông minh, cũng không có gì chỉ là…. ngày mai người đi gặp thổ phỉ, có thể dẫn ta theo…" Nhan Song Song có chút chột dạ khi bị người khác đoán trúng tâm tư, mỉm cười nhìn hắn.
"sao nàng biết…" Dinh Hạo kinh ngạc nhìn Nhan Song Song.
"ta đương nhiên có cách…" Nhan Song Song mỉm cười, chốp chốp đôi mắt ngọc nhìn Dinh Hạo, còn níu lấy tay áo hắn, vẽ mặt chờ mong "ngươi sẽ dẫn ta theo... đúng không…"
Dinh Hạo mỉm cười thật tươi nhìn Nhan Song Song, giọng điệu rất dứt khoát: "không…" .
Nhan Song Song mặt đơ nhưng tượng, còn hắn thì lạnh lùng xoay lưng bỏ đi, một mạch đi thẳng tới giường, không thèm quay đầu lại nhìn.
"Hạo vương chết bầm! bổn cô nương xuống nước như vậy, ngươi còn muốn sao.." Nhan Song Song tức giận hét ầm lên.
Dinh Hạo đang chuẩn bị cởi giày, leo lên giường cũng bị tiếng hét của Nhan Song Song làm cho giựt mình, hắn quay mỉm cười nhìn nàng, bộ dáng mèo con đáng yêu khi nãy… quả thật là không hợp chút nào, hắn thích cái bộ dáng dữ dằn đanh đá này hơn.
"nói cho ta biết mục đích thật sự của nàng, biết đâu… sau khi nghe xong, ta lại thay đổi quyết định…" Dinh Hạo khéo môi nhếch lên tựa tiếu phi tiếu, tà mị nhìn nàng.
"ta…ta…" Nhan Song Song ngập ngùng không biết làm sao mở miệng, lại cúi đầu xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!