Chương 27: Vụ án của Đường gia

ng Lộ

Ánh tà chiều dần xuất hiện, mọi người trên dưới khán đài đều ngồi đứng không yên, ngay cả Mạc Nhi cũng nóng lòng đi tới đi lui, mắt liếc nhìn lư hương trên bàn.

Cây nhang cũng đã tàn hết, nhưng cả Dinh Hạo và Kỳ Giai Đình Tư vẫn chưa xuất hiện, trách sao Mạc Nhi không lo lắng bất an.

Một trận gió mạnh thổi đến, những bụi nhang trên bàn cũng bị cuốn theo, trên bàn hoàn toàn sạch trơn không một dấu vết lưu lại, trong lòng Mạc Nhi có một dự cảm chằng lành.

"quận chúa! Có nên cho người đi xem thử.." lão nô tài chần chừ một lúc, rồi cũng bước lại gần Mạc Nhi.

Mạc Nhi vừa định lên tiếng, thì mặt đất như run chuyển, tiếng vó ngựa vang dội từ xa vọng đến, tiếp theo là bụi cát bay mịt mù...

"quận chúa nhìn kìa…" lão nô tài vừa hét lên, vừa chỉ tay về hướng người đi tới.

"Cộp…Cộp…côp..!!!"

Tất cả đều dõi mắt nhìn theo hướng âm thanh phát ra, tiếng vó ngựa càng gần thì tim họ đập càng nhanh hơn, tâm trạng rất phấn khích, rốt cuộc thì họ cũng biết được ai là người thắng cuộc.

Nhưng... kết quả lại ngoài sự mong đợi. Nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, trăm miệng một lời…

"ồ…ồ..!!!!"

"chuyện…chuyện này…là sao…"

Cả khán đài gần như là náo loạn cả lên, người đứng kẻ ngồi nhấp nhô như sóng, người thì chỉ kẻ thì chỏ, ồn ào không dứt, chỉ vì một chuyện...

Trên lưng Xích Tuyết mã lúc này không phải chỉ một người, mà có tới hai người, mặc dù có khá bất ngờ nhưng đó không phải là thứ họ quan tâm, điều họ muốn biết lúc này là...

"Ai là người thắng cuộc…"

"là Hạo vương! ngươi không thấy Xích Tuyết mã về đích sau.."

"nhưng Bach Hổ kỳ đang trong tay Hãn vương..".

Lại một trận tranh cãi nữa sảy ra…

……

Mạc Nhi từ xa nhìn thấy người đầu tiên xuất hiện là Dinh Hạo thì rất vui mừng, khéo miệng vừa nhếch lên thì lập tức thu lại, thay vào đó là sự ngạc nhiên khó hiểu, khi nhìn thấy người ngồi sau lưng là Kỳ Giai Đình Tư, tiếp theo đó là…

Xích Tuyết mã vốn là bạch mã, vậy những vệt đỏ tươi trên người nó là gì, khoảng khá xa nên nàng không thể nhìn rõ, rối cuộc đó là thứ gì, thứ đó trông giống như…giống như…máu.

"ôi trời! Thiên Hàn…"

Mạc Nhi không đợi Xích Tuyết mã đến gần, nàng như một cây tên lao về trước.

"Thiên Hàn! Tay chàng bị làm sao…" Mạc Nhi lo lắng, hốt hoảng lên tiếng, mặc dù Kỳ Giai Đình Tư vẫn đang ngồi phía sau, nhưng từ đầu đến cuối ánh mắt nàng không hề rời khỏi Dinh Hạo.

Dinh Hạo lập tức nhảy xuống ngựa, mỉm cười nhìn Mạc Nhi: "ta .. không …"

Chưa nói dứt lời thì Dinh Hạo đã…

"Ầm.. mm !!!!" ngã lăn xuống đất.

"Thiên Hàn…!" tiếng hét của Mạc Nhi vang vọng khắp núi rừng..

************

Núi Bạch Liên

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!