*******
Tất cả ánh mắt của mọi người đang ở trên ba tấm bia phía trước của Dinh Hạo, phản ứng có phần hơn cả Kỳ Giai Đình Tư.
Một tấm bia dày cả tấc lại dể dàng bị xuyên thủng ở khoảng cách rất xa, mà người này còn giương cung xuyên thủng qua cả ba tấm bia cùng một lúc.
Trước giờ họ chưa nhìn thấy dũng sĩ của Đông Lộ mạnh đến vậy, lại sảy ra trên một người có thân hình "ốm yếu" như Dinh Hạo, chuyện này thật hy hữu.
…….
"ai là người thắng cuộc…"
"ta nghĩ là Hạo vương.."
"Tại sao! Diệp tướng quân cũng đã bắn trúng hồng tâm.."
"nhưng mà …"
Bên dưới khán đài "khán giả" xôn xao đứng ngồi không yên, tranh luận rất sôi nổi. Cả Diệp Vô Ngần và Dinh Hạo đều bắn xuyên hồng tâm, chỉ khác là tên của Diệp Vô Ngần còn bám trụ trên bia, còn của Dinh Hạo không biết đã xuyên đi đâu. Thật khó mà phân định ai thắng ai thua, chỉ có thể chờ quyết định của "trọng tài".
Lão nô tài bên cạnh, ngơ ngác nhìn những tấm bia rồi quay sang Kỳ Giai Đình Tư: "Hãn vương! Bây giờ phải làm sao, chuyện này là chưa từng xảy ra"
Kỳ Giai Đình Tư vẫn không nói gì, ánh mắt đang đão qua lại giữa Dinh Hạo và Diệp Vô Ngần, cuối cùng là dừng lại trên người của Dinh Hạo tỏ rất rất khó chịu:
"trận này…xem như hòa".
Kỳ Giai Đình Tư xoay người bỏ đi nhưng vừa xoay lưng, thì khóe miệng lão lại nhếch lên. Tất nhiên mọi người đều không nhìn ra và ngay cả lão cũng không hiểu vì sao lão lại mỉm cười.
**********
Hoàng cung –Đông Lộ
Trên giường một thiếu nhiên khoảng 14, 15 tuổi, sắc mặt tái nhợt đang nằm bất động, bên ngoài gió thổi từng cơn đập vào cửa sổ liên tục phát ra những âm thanh, rèm lụa tung bay.
Một bầu không khí ảm đạm u buồn vây chặt lấy căn phòng…và bên cạnh là Kỳ Giai Mạc Nhi.
Kỳ Giai Mạc Nhi vuốt dọc theo khuôn mặt gầy yếu của đệ đệ lưu luyến không rời: "Phi Vân! lần này tỷ đi không biết khi nào sẽ trở về"
"nhưng đệ yên tâm, tỷ sẽ tìm ra thuốc giãi, đệ ngoan ngoãn nằm đây chờ tỷ về" Mạc Nhi buông tay đệ đệ ra, cẩn thận đặt vào trong chăn rồi đứng dậy.
Mạc Nhi cầm lấy tay nải lên, nhưng vừa xoay người thì nhìn thấy Dinh Hạo đang đứng phía sau, hoảng hốt đến rơi cả tay nải.
"Bịch…!!!"
"Thiên Hàn "
Dinh Hạo khó hiểu nhìn tay nải đang ngổn ngang trên đất, bên trong là một số bộ y phục cùng một ít tư trang, hắn ngước lên nhìn Mạc Nhi, nếu hắn không đoán sai thì có người đang muốn bỏ trốn đây.
"nàng định đi đâu"
"Thiên Hàn! sao chàng biết thiếp ở đây" Mạc Nhi có hơi kinh ngạc tiến lại gần Dinh Hạo.
"là nhờ nhạc phụ đại nhân"
Dinh Hạo sau khi kết thúc trận đấu thì người đầu tiên hắn muốn gặp lại không biết trốn đi đâu, vô tình nghe một tên nô tài và nhạc phụ, nói chuyện nên hắn mới biết nàng là đang ở đây.
"sao.. Phụ hãn biết thiếp ở đây" Mạc Nhi hốt hoảng lên tiếng
"Không được! chúng ta mau đi thôi, thiếp đã chuẩn bị xong mọi thứ, trước khi hãn phụ đến, chúng ta phải trốn khỏi đây" Mạc Nhi vừa nói vừa kéo lấy tay Dinh Hạo lôi đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!