Chương 25: Cướp tân nương

***************

Bầu trời u ám...

Mây đen giăng phủ...

Gió cát tung bay...

Sấm chóp liên hồi...

Tất cả điềm báo cho một trận bảo lớn sẽ kéo đến. Trên đường vắng vẻ không một bóng người, tất cả họ đều rú rú trong nhà tránh bão, cửa chốt then cài.

Nhưng từ xa lại vang đến tiếng pháo nổ liên hồi, theo sau đó là tiếng trống kèn inh ỏi, và một chiếc kiệu hoa lớn tám người khiêng đang dần xuất hiện.

Kiệu hoa đi tới đâu thì nơi đó đều nhộn nhịp, tràn ngập sắc hồng, nhưng khác với những kiệu hoa bình thường khác, chưa nói đến sự sang trọng của chiếc kiệu, chỉ nhìn đám binh lính phía trước cũng đoán ra tân nương trong kiệu không phải người thường. Làm gì có ai đưa dâu lại mang theo binh sĩ hộ giá.

"bà mai ! chúng ta có nên đi tiếp không" Tên phu sa nhìn bầu trời tối đen trước mặt, lo ngại hỏi người phụ nữ bên cạnh.

Cây cối không ngừng va đập vào nhau, lá cây rơi lả tả trên đất, giông bảo gần như thổi bay các thứ xung quanh, y phục bị gió tấp bay lên, kiệu hoa cũng bị gió thổi ngược trở lại khó nào đi tiếp.

"tiếp tục! nếu không sẽ trễ giờ lành bái đường"

"khởi kiệu" Tên phu sa lớn tiếng hô to, rồi giơ tay ra hiệu cho mọi người đi tiếp.

Khi kiệu hoa vừa nhấc lên, thì một cơn gió xoáy kéo đến cuốn trôi đi mọi thứ trước mắt dần trở nên quang đãng, mọi người mới nhận ra trên đường lúc này không phải chỉ có mỗi họ mà còn có người khác.

Một thiếu niên anh tuấn phong nhã đang ngồi trên lưng hắc mã, dáng vẻ như thiên thần không ngừng phi ngựa thẳng về hướng kiệu hoa.

Dinh Hạo vẻ mặt hốc hác tiều tụy nhưng sự khôi ngô của hắn lại không hề giảm sút, lại có chút gợi cảm phong trần của người đàn ông. Bà mối và những nô tì bên cạnh nhìn thấy Dinh Hạo mà tim đập loạn cả lên, cả những hộ vệ cũng nhìn không chớp mắt.

Khi Dinh Hạo đạp ngựa nhảy xuống, hướng thẳng kiệu hoa đi tới thì mọi người mới tỉnh giấc du sơn.

"rẹt..t....t..."

Mười mấy thanh đao sắc nhọn chỉa về hướng Dinh Hạo, vây chặt lấy hắn.

"ngươi muốn gì"

"cướp tân nương" Dinh Hạo thản nhiên lên tiếng, cười đến rực rỡ đáp trả lại.

"to gan"

Dứt lờ cả binh lính lao thẳng về phía Dinh Hạo, đương nhiên họ không phải là đối thủ của Dinh Hạo, chưa tới ba chiêu đã nằm dài trên đất thương tích đầy mình.

Dinh Hạo phi thân đến trước kiệu hoa, kéo tân nương ra... rồi lôi lên ngựa.

Tân nương đương nhiên không ngoan ngoãn mà theo Dinh Hạo lên ngựa, nàng ra sức vùng vẫy, liên tục dùng hết sức đánh vào người hắn.

"Mạc Nhi! là ta"

Dinh Hạo ôm chặt lấy tân nương, người hắn ngày đêm mong nhớ. Hắn còn tận hưởng đủ khoảnh khắc hạnh phúc tương phùng thì tân nương đã đẩy hắn ra.

"khốn kiếp! bà cô ta khó khăn lắm mới được xuất giá, ngươi lại chạy ra phá đám" Tân nương tức giận mở khăn loan ra, mắng chữi Dinh Hạo không tiếc lời.

"nàng.. nàng.. là ai.." Dinh Hạo ngỡ ngàng nhìn tân nương trước mặt, không phải Mạc Nhi của hắn.

"tên khốn kiếp nhà ngươi... câu này ta hỏi mới đúng"

*************

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!