Chương 24: Hoàng thái hậu bị bắt cóc

*********

Dinh Hạo nhìn đám người phía sau mà thở dài lắc đầu, ban đầu hắn chỉ đồng ý dắt theo mỗi một "cô vợ hung dữ", nhưng bây giờ nhìn xem theo sau hắn là cả một "đại gia đình", như vậy thì khi nào họ mới tới đây, chưa nói đến họ đang bị kẹt ở đây giữa nơi hoang vu hẻo lánh.

Xe ngựa của họ đang trên đường đến Quế Nam, bổng dưng giữa đường lại trở chứng, lao thẳng vào khu rừng rậm này, cây cối um tùm, sương mù dày đặc đến nổi khó phân biệt được ngày đêm.

"ngươi đang nhìn gì" Minh Ngọc Tuấn hiếu kỳ, nhìn theo hướng Dinh Hạo đang nhìn.

"Minh thiếu gia! Bổn vương không nghĩ ngươi nhanh như vậy đã nhớ bổn vương, một bước không rời" Dinh Hạo hắn khó khăn mới thoát khỏi đám ồn ào bọn họ có một phút yên tĩnh lại bị tên này phá đám.

"ngươi đứng đó mà mơ đi" Minh Ngọc Tuấn mỉm cười với Dinh Hạo rồi xoay người chen lên trước.

"Á..!!!" Từ phía sau một giọng nữ vang lên, kinh động cả tất cả mọi người.

"Phi Yến! có chuyện gì " Lăng Thiên Từ giựt mình xoay lưng lại, liền nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi của Tư Mã Phi Yến.

"chỉ là một cành cây khô, có cần hét lên như vậy" Nhan Song Song dùng chân hất cành cây đang trên chân của Tư Mã Phi Yến, rồi đi tiếp.

Lúc này Tư Mã Phi Yến mới dám mở mắt ra, nhìn vật dưới chân mình, sau khi biết vật vừa rơi trên chân chỉ là một cành cây khô thì mới thở phào.

"Vương gia! ta thấy cứ đi như vậy không phải cách " Mộ Dung Vân Tịnh ở phía sau dừng lại lên tiếng.

"Vệ Tổng quản đã đi bao lâu " Dinh Hạo vừa lên tiếng hỏi Mộ Dung Vân Tịnh thì Vệ Phong đúng lúc xuất hiện.

Vệ Phong từ trên cao phi thân xuống, liên đi thẳng đến chổ Dinh Hạo: "Vương gia! Nô tài đã xem xét hoàn cảnh xung quanh, nơi này giống như một mê cung"

"chẳng lẽ không tìm được đường ra" Lăng Thiên Phong nóng vội ngắt ngang lời Vệ Phong.

Lăng Thiên Phong hắn có chuyện cần đến Quế Nam giải quyết, đúng lúc Dinh Hạo cũng đi Quế Nam nên mới cùng lên đường, không ngờ đến lại bị mắc kẹt ở đây, công sự của hắn rồi sẽ ra sao.

"trời đã tối thật khó mà xác định phương hướng, theo nô tài mọi chuyện để sáng mai"

Sương mù giăng phủ cây cối u tùm, họ lại không biết đường ra nếu còn tiếp tục không biết điều gì đang chờ đợi phía trước, tốt nhất làm theo lời Vệ Phong tợi tới sáng mai. Dinh Hạo đứng dậy nhìn mọi người lên tiếng.

"không còn cách nào khác, đêm nay chúng ta phải qua đêm tại đây, mọi người nghỉ ngơi đi"

……….

Cách đó không xa

-bên ngoài khu rừng.

"chúng ta có ra tay không" Hắc y nhân thứ nhất nhìn hắc y nhân thứ hai

"rừng Tử Trúc…ngươi muốn chết sao, có nghe ai nói vào rừng Tử Trúc có thể ra không" Hắc y nhân thứ hai gắt gõng trả lời.

"nhưng còn …." Hắc y nhân thứ nhất vừa lên tiếng đã bị ngắt ngang.

"nhưng nhị gì nữa, cũng tại con ngựa chết toi đó, khi không lại chạy rừng làm hỏng cả kế hoạch của chúng ta"

"vậy chúng ta làm sao" Hắc y nhân thứ nhất ngơ ngác nhìn đồng bọn

"còn làm sao nữa, rút lui.."

***********

Một ngày nữa lại trôi qua.

Dinh Hạo còn đang say ngủ, lại bị đánh thức bởi âm thanh náo nhiệt xung quanh. Lật người ngồi dậy thì liền nhìn thấy cảnh tượng…

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!