Chương 23: Tâm tư của Mạc Thánh Tuyết

Ba ngày sau.

Hạo vương phủ

- Tây sương phòng.

Mạc Thánh Tuyết đang ưu nhã ngồi đọc sách, y phục trắng tinh khôi và tóc nhung xỏa dài hai bên vai, nàng đẹp như một bức tranh.

"công chúa! Người lại đang đợi vương gia" Hạ Lan bước vào nhìn dáng vẻ Mạc Thánh Tuyết, mỉm cười lên tiếng.

"em không thấy ta đang đọc sách..." Mạc Thánh Tuyết lạnh lùng lên tiếng

"người xem..." Hạ Lan bước lại gần liếc nhìn quyển sách trong tay Mạc Thánh Tuyết

"quyển sách này, người cầm đã hơn canh giờ, nhưng chỉ xem mỗi một trang, vậy còn nói đang đọc sách"

"người không gần ghạt nô tì, mấy ngày nay đêm nào người không ngồi đây, nghe vương gia khải đàn "

"em nói lung tung gì vậy" Mạc Thánh Tuyết hờ hững lên tiếng, vờ như không quan tâm, nàng nhanh chống lật sang trang khác.

"dạ phải, dạ phải, người không có đợi vương gia, người là đang đọc sách " Hạ Lan biết công chúa nhà nàng da mặt cực kỳ mõng nên không dám chọc ghẹo thêm, sợ công chúa thẹn quá hóa giận thì toi, mỉm cười đi lại giường.

Hạ Lan còn vui mừng thay cho Mạc Thánh Tuyết, cuối cùng công chúa cũng tìm được một nam nhân vừa ý, nhưng nàng cũng rất lo lắng vì..

"Hạo vương này cũng thật hoa tâm, trong phủ đã có nhiều thê thiếp nhưng vậy, bên ngoài còn trêu hoa gheo nguyệt" Hạ Lan vừa thu xếp chăn mềm, vừa lầm bầm than trách.

Hạ Lan chỉ vì thương cho chủ tử mà nói ra bực tức bấy lâu trong lòng nàng, nhưng lại không để ý đến khác lạ từ Mạc Thánh Tuyết, cũng không biết mình vô tình đã nhắc đến điều cấm kỵ.

"con đường này là do ta chọn, trách được ai chứ" Mạc Thánh Tuyết khéo miệng nhếch lên, đặt quyển sách xuống bàn.

Số phận thật quá "kỳ diệu" dù nàng trốn tránh , nó vẫn có cách tìm ra nàng. Có lẽ cả đời này nàng và Lăng Thiên Hàn đã gắn chặt với nhau.

Nàng mạo danh nhị tỷ, thay tỷ ấy làm hòa thân công chúa, vì không muốn mọi chuyện sau này bại lộ, làm đôi bên đều khó xử, nên nàng liều chết khước từ hôn sự với Hạo vương, dù sao hắn cũng là tỷ phu của nàng.

Và điều quan trọng nữa đã trở thành thói quen với nàng " phàm thứ gì thuộc về tỷ tỷ nàng đều không chạm tay vào".

Nhưng thật buồn cười nàng tránh thế nào, quanh đi quẩn lại cuối cùng vẫn phải gã cho hắn.

Nụ cười trên mặt Mạc Thánh Tuyết mặc dù sáng ngời nhưng lại đầy ưu thương, Hạ Lan nhìn thấy mà đau lòng, cùng ăn năng tự trách, mọi chuyện đều là do nàng gây nên.

"là lỗi của nô tỳ nếu không người đã trở về Mạc Y quốc, nô tì không nên làm theo lời của nhị công chúa hạ dược Hạo vương, cũng đã không đẩy công chúa đến tình cảnh này" Hạ Lan quỳ xuống trước mặt Mạc Thánh Tuyết, hai mắt đầy lệ rơi.

Theo phong tục Mạc Y quốc, sau khi trượng phụ mất thì thê tử có thể về nhà phụ mẫu, không cần vì chồng thủ tiết. Nhị công chúa lo lắng tam công chúa trở về, sẽ tranh giành tình cảm của Thần vương điện hạ.

Nên cho người bắt mẫu thân của Hạ Lan, buộc nàng hạ dược Hạo vương, khiến hắn làm ra những hành động bất chính với tam công chúa. Mục đích của nhị công chúa chỉ có một, là khiến tam công chúa không còn mặt mũi quay về Mạc Y quốc.

"ta không hề trách em, xem như là mệnh số của ta không tốt..." Mạc Thánh Tuyết kéo Hạ Lan đứng dậy, nàng hiểu rõ con người Hạ Lan rất lương thiện, nếu không vì mẫu thân Hạ Lan sẽ không bao giờ phản bội nàng.

"công chúa người thật quá lương thiện, nếu người đem chuyện này nói rõ cho hoàng thượng và Thần vương, họ sẽ ..."

"nói rồi thì sao..." Mạc Thánh Tuyết mỉm cười nhìn Hạ Lan.

"thì..." Hạ Lan cũng không biết phải nói sao.

"chuyện này ta không muốn nhắc lại ..."

Mạc Thánh Tuyết lạnh lùng cắt ngang, nàng hiểu nhưng nói ra thì mọi thứ sẽ ra sao, có thể giãi quyết được tình trạng nàng hiện tại sao, hay lại làm mọi thứ rối lên. Tần qúy phi có ơn nuôi dưỡng nàng, những chuyện nhị tỷ đã gây ra, xem như là nàng đã trả cái ơn đó cho Tần qúy phi.

Nàng hiểu công chúa không muốn nói ra sự thật tất cả là vì nàng, công chúa là người lương thiện nhất nàng từng gặp, nhưng tại sao ông trời lại luôn bất công với người.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!