**********
Đại điện phút chốc lại trở nên im lặng, một bầu không khí căng thẳng bao trùm, mọi người đều hướng mắt về phía Dinh Hạo .
"lúc đầu quả thật nhi thần có ý muốn giúp nàng ta nhưng..." Dinh Hạo dừng lại lướt nhìn mọi người trong đại điện rồi dừng trên người Lăng Thiên Bảo "... sau khi nhi thần cho người điều tra làm rõ, mới biết nàng ta tội không thể tha thứ..."
"bây giờ huynh nhận ra điều đó, cũng không quá muộn..." Lăng Thiên Bảo trên mặt lộ ra nụ cười đắc ý, nhưng khi nghe Dinh Hạo nói tiếp mặt hắn liền biến sắc.
"nhưng... nhi thần lại phát hiện ra một chuyện..." Dinh Hạo khéo miệng nhếch mỉm cười Lăng Thiên Bảo, hắn dừng lại.
"chuyện gì.." Lăng Thiên Thần nhìn vẻ úp mở của Dinh Hạo, không tránh khỏi hiếu kỳ lên tiếng.
"mời người xem qua" Dinh Hạo từ trong người lấy ra một quyển sổ, đưa cho Lăng Thiên Thần.
Lăng Thiên Thần nhìn vật trước mặt, sắc mặt trở nên tối sầm, ngẩn người nhìn Dinh Hạo: "gia phả Liêu gia.."
"cuốn gia phả này là nhi thần, tìm được tại chổ ở của Phiêu Phiêu"
Dinh Hạo hắn vì cuốn gia phả giả này mà tiêu tốn hết sức người sức của, quả thật không dễ mà có được.
Giữa khuya đột nhập vào hình bộ "mượn" tờ cung khai năm xưa, sau đó nhờ "cô vợ xinh đẹp" của hắn nháy lại nét chữ của họ, để tránh mọi người không nghi ngờ, nên chỉ có thể dùng loại giấy mực năm đó, nhưng đã lâu kinh thành không còn ai sử dụng đến, vì vậy hắn lại phải lẻn vào hoàng cung lật tung tất cả quốc khố, tàng thư các... mọi thứ chỉ diễn ra trong một buổi tối.
"mẫu thân của Phiêu Phiêu là Liêu thị là cháu gái của phản thần Liêu Hoành, năm xưa Liêu Hoàng theo phản tặc Tống Bình Phiên gây ra bao nhiêu chuyện, hại dân hại nước, toàn gia bị tru di, nhưng trước ngày hành quyết, đại lao vô cớ bốc cháy, mẫu thân của Phiêu Phiêu may mắn thoát chết, cho nên...."
"ý đệ nói, Phiêu Phiêu là hậu nhân của phản tặc" Lăng Thiên Kỳ quay sang nhìn Dinh Hạo
"cái gì..." Lăng Thiên Bảo bất ngờ lên tiếng, gần như muốn nhảy dựng lên.
"hậu nhân của kẻ mưu phản, tội này không phải nhẹ" Lăng Thiên Lạc liếc nhìn Dinh Hạo, với một thái độ ngờ vực.
"Chính miệng Phiêu Phiêu cũng đã thừa nhận, những bài thơ nhục mạ triều đình khinh miệt hoàng thất, xuất hiện trong kinh thành gần đây là do ả ta.." Dinh Hạo dừng lại tiếng gần lại ghê rồng thành khẩn lên tiếng
"đây là tờ nhân tội của ả, mời phụ hoàng xem qua"
Lăng Thiên Thần không còn lạ gì nét chữ này, hắn không biết đã đọc bao nhiêu bài thơ đại nghịch bất đạo mà các đại thần đưa lên, là có cùng nét chữ, chỉ là hắn không nghĩ đến người này là một nữ nhi.
"Rầm!"
"Thiên Bảo ! chuyện này là sao..." Lăng Thiên Thần tức giận, đập tay vào bàn trừng mắt nhìn Lăng Thiên Bảo .
" phụ hoàng nhi thần không hay biết gì về chuyện này... nàng ta... chỉ là một nha hoàn trong phủ của nhi thần, nhi thần không liên quan gì đến nàng ta" Lăng Thiên Bảo lập tức quỳ dưới đất, hoảng sợ nhìn Lăng Thiên Thần.
"ngươi.." Lăng Thiên Thần tức giận muốn chữi người, nhưng nhin đứa con vô dụng đang quỳ dưới điện một mực chối bỏ hắn không còn lời gì để nói.
"nha hoàn trong phủ" Dinh Hạo mỉm cười nhìn lão lục, nói tiếp: "khi nãy không phải muốn ta giao người sao..."
"không cần! không cần nữa, muốn thì huynh cứ giữ lại" Lăng Thiên Bảo cắt ngang lời Dinh Hạo, lắc đầu. Hắn không ngu đến mức nhận về một kẽ mưu phản, để rồi bị vạ lây.
Lăng Thiên Lạc nóng lòng không yên, nhìn kế hoạch một tay hắn vạch ra đang từ từ vượt ra ngoài tầm kiểm soát, không hãm hại được Lăng Thiên Hàn cũng không nên để hắn có cơ hội lập công trước mặt phụ hoàng.
"thật phi lý, hậu nhân mưu phản không phải trò đùa, nếu nhận tội thì chỉ có con đường chết, ta không tin nàng ta chịu nhận tội, chỉ dựa vào một cuốn gia phả của đệ" Lăng Thiên Lạc tức giận, ánh mắt nghi ngờ nhìn Dinh Hạo.
Hắn không tin trên đời này lại có kẽ ngu ngốc như vậy, tự tìm đến đường chết. Tội gian dâm cùng lắm chỉ bắt giam, nhưng mưu phản lại là tội tử, trên đời này ai lại không yêu quý mạng sống chính mình.
"đúng là ban đầu nàng ta không thừa nhận" Lăng Thiên Hàn mỉm cười nhìn Lăng Thiên Lạc, đúng như nhận định ban đầu của hắn, người này không hề đơn giản.
"vậy đệ làm sao cho nàng ta nhận tội" Lăng Thiên Kỳ rất tò mò nhìn Dinh Hạo
"nữ nhân khi yêu, rất mù quáng, Phiêu Phiêu cũng không ngoại lệ" Dinh Hạo lên tiếng trả lời Lăng Thiên Kỳ, nhưng ánh mắt lại không rời khỏi người Lăng Thiên Lạc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!