Chương 19: Giải dược

***************

Dinh Hạo từng bước đi vào trong.

Trong phòng chỉ thấp vài cây nến, ánh sáng mờ ảo lung linh, hắn quan sát cảnh vật xung quanh.

Hắn dừng lại trước một bức thư pháp được viết đến điêu luyện xuất thần, giống hệt bút pháp hắn thấy ở Phụng Hương lầu ở Nguyệt Hà trấn đang treo trên tường.

"ưm...m... nóng quá !!!"

Mộ Dung Vân Tịnh đang ngồi dựa lưng vào tường, khuôn mặt đỏ bừng, thắm ướt mồ hôi, nổi đầy những gân máu, y phục bám sát người xuyên thấu là da thịt trắng ngần, liên tục thở gấp, cơ thể lại quần quại vật vã, nhưng trên tay lại cầm chặt thanh thủy thủ, đặt lên cổ không buông.

Nàng mơ màng mắt ngọc nhìn nam tử trước mặt, đang không ngừng tiến lại gần, thái độ rất kiên dịnh, nhưng giọng nói vì tình dược dược mà trở nên yêu kiều mềm mại vô cùng.

"Ninh vương! không được qua đây.. ngươi... ngươi... mau rời khỏi đây... "

Mộ Dung Vân Tịnh hiện tại đã biết mình trúng xuân dược, cho dù là giãi dược đi nữa, nhưng nàng thà chết chứ không muốn cùng người đàn ông khác ngoài phu quân ân ái, mặc dù nàng không yêu Lăng Thiên Hàn nhưng không thể để Mộ Dung gia mất mặt trước thiên hạ.

"nàng.. không sao chứ" Dinh Hạo chầm chậm lại gần, cất giọng.

"Ninh vương! Đừng... lại gần" Lửa nóng trong người khiến nàng muốn nổ tung, không sức lực nhưng vẫn cố gắng đẩy Dinh Hạo ra.

Dinh Hạo tiến đến cạnh giường, hắn giựt mình nhìn thấy vết dao cắt hằng sâu trên cổ nàng, máu cũng bắt đầu chảy nhỏ giọt , vội gỡ lấy cây thủy thủ ra khỏi tay nàng, nhanh tay ném xuống đất.

"Cạnh....."

Nàng rụt người lui ra xa, nép vào một góc, nhưng khi họ tiếp xúc khoảng cách gần, nàng mới phát hiện người trước mặt không phải Ninh vương mà là hắn là

"phu quân của nàng Lăng Thiên Hàn".

"Hạo vương..." Nàng bất ngờ kêu thành tiếng.

Ánh sáng mờ ảo của ánh nến, khiến Dinh Hạo hắn không thể nhìn rõ dung mạo thật của nàng, nhưng nhìn dáng vẽ nàng lúc này, hắn biết nàng đang trúng xuân dược, còn khá nghiêm trọng.

Mộ Dung thế gia xưa nay luôn đơn truyền đến đời phụ thân nàng, lại chỉ có một nữ nhi là nàng, mẫu thân qua đời từ rất sớm, phụ thân lại không cưới thêm thê thiếp, vì vậy nàng là hậu duệ duy nhất của Mộ Dung gia, Mộ Dung Vân Tịnh nàng không muốn chết, đặt biệt là vì nguyên nhân này thật không đáng, trong khi "giãi dược" đang đứng trước mặt nàng.

Khi Dinh Hạo vừa chạm vào người nàng, Mộ Dung Vân Tịnh liền kéo ngã hắn đè xuống giường, Dinh Hạo bị hành động này của nàng làm cho bất ngờ, mở to mắt nhìn nàng cởi bỏ y phục trên người hắn, nhưng hành động tiếp theo của nàng làm cho hắn cảm thấy thật buồn cười.

Mộ Dung Vân Tịnh sau khi lột bỏ hết tất cả y phuc trên người hắn, lại bất động như tượng, hai tay đặt trước ngực Dinh Hạo. Cái lạnh từ bờ ngực săn chắc của nam nhân đang truyền sang, làm dịu ngọn đi lửa đang âm ỉ cháy khắp người nàng, nhưng không đủ, nàng muốn nhiều hơn... lại không biết nên bắt đầu từ đâu, nàng ngồi trên người hắn vặn vẹo một lúc lâu, ánh mắt như cầu cứu nhìn Dinh Hạo.

"để ta ..." Dinh Hạo mỉm cười, rồi lật ngược tình thế

Dinh Hạo xoay người để Mộ Dung Vân Tịnh đặt dưới thân, nhanh chóng cởi bỏ y phục còn xót lại trên người hắn và Mộ Dung Vân Tịnh.

Khi tay hắn vừa chạm vào da thịt nàng, cảm giác mát lạnh khiến nàng rất thoải mái, nhưng một trận đau đớn kinh hoàng liền ập đến.

"A... Á ...!!!"

Mộ Dung Vân Tịnh bật người dậy, ôm chặt lấy tấm lưng trần của Dinh Hạo, gục đầu vào vai hắn, nàng cảm thấy như cơ thể mình vừa bị xẻ làm đôi, nước mắt không ngừng rơi.

Dinh Hạo kinh ngạc nhìn nữ nhân dưới thân, hắn không ngờ đến đây là lần đầu tiên của nàng, nhìn nàng vì đau mà cắn cánh môi đến chảy máu hắn cảm thấy có chút ái náy.

Dinh Hạo từ từ cúi xuống dùng lưỡi liếm đi vết máu trên miệng nàng, lưỡi hắn nhẹ nhàng di chuyển dọc theo cánh môi nàng, rồi len lỗi vào bên trong, đôi tay của Mộ Dung Vân Tịnh dần nới lõng, môi lưỡi phối hợp cùng hắn triền miên.

Ánh nến chập chờn lây động, rồi vụt tắt theo một cơn gió.

́

***********

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!