***************
Cộp! Cộp! Cộp!
Tiếng vó ngựa dồn dập , vạng vội tận bên trong thành, khơi dậy sự chú ý của tất cả mọi người, theo sau tiếng vó ngựa là bụi mờ tứ phía, gió cát tung bay như sương mù.
"tránh đường..! tránh đường..!"
Một hán tử trên yên ngựa, lưng mang trường kiếm, tay cầm miếng kim bài, hắn phi thằng vào trong thành.
Binh sĩ canh giữ cổng thành nhìn từ xa thấy có người ngang nhiên phi ngựa vào thành, nên rất không hài lòng, cả đám tiến lên cản lại nhưng nhận ra miếng ngự tứ kim bài trên tay hắn, nên vội lùi ra xa.
Vô Tình người cưỡi hắc mã chạy lên trước dẫn đường, lòng miên mang suy nghĩ , nếu tin tức từ hoàng cũng không sai thì hoàng hậu nương nương khó có thể qua khỏi đêm nay, hắn phải đưa vương gia an toàn vào cung gặp nương nương, sự tình rất cấp bách hắn không còn nhiều thời gian.
Dinh Hạo cưỡi ngựa chạy phía sau Vô Tình, cả người khẩn trương lo lắng, hắn không ngừng thúc vào mông ngựa, chỉ muốn ngay lập tức vào hoàng cung tận mặt nhìn thấy mẫu thân, tay nắm chặt cây trâm mộc lan.
"Tham kiến..."
Binh lính hai bên nhận ra người đang cưỡi ngựa vào thành là "Hạo vương" vội quỳ xuống hành lễ, nhưng chưa kịp nói gì thì Dinh Hạo đã phi ngựa vào trong thành.
**************
Ninh vương phủ
Lăng Thiên Phong đang thông thả ngồi uống trà, chăm chú nhìn quyển sách trên tay, dáng vẽ rất tao nhã đẹp tựa như một bức tranh, khiến cho người nữ nhân ngồi đối diện hắn rất tự hào " người trước mặt là phu quân của nàng"
"vương gia! sắp tới là sinh thần của tể tướng, thiếp dự định làm một miếng ngọc bội bạch ngọc…chàng… ". Tống Lệ Tình mỉm cười lên tiếng, chưa nói xong thì người kia đã ngắt ngang.
"tùy nàng.." Lăng Thiên Phong lật sang một trang mới, ánh mắt không rời khỏi trang sách, hờ hững đáp lại.
Hắn luôn lãnh đạm thờ ơ với nàng, nhưng không sao, nàng còn nhiều thời gian, chỉ cần làm sụp đổ hình tượng "nữ thần" của tiện nhân kia trong lòng hắn, nàng lo gì không có cơ hội.
"vậy thiếp sẽ đặt.." Tống Lệ Tình vừa lên tiếng thì lại có người chen ngang.
"Vương..!!"
Tiểu Thanh Tử từ ngoài bước vào dáng vẽ rất gấp gáp, hắn muốn chạy ngay đến chổ Lăng Thiên Phong, nhưng lướt nhìn thấy Tống Lệ Tình cũng đang ở đây, nên do dự không dám nói .
"tiểu thanh tử! có chuyện gì…". Lăng Thiên Phong lo lắng đứng dậy, thái độ nôn nóng.
Nàng ta vì thương tích của phụ thân mà đến chùa Bích Vân cầu an, hắn không yên tâm nên cho Tiểu Thanh tử lén lút đi theo sau, nhìn dáng vẻ Tiểu Thanh tử lúc này chỉ có thể là … .
"Vương gia! Hạo vương phi đã xảy ra chuyện.."
***********
Cùng lúc đó ở Chiêu Dương cung mọi người cũng đứng ngồi không yên, Vệ Phong đang đi tới đi lui, mắt hướng nhìn ra cửa.
"giờ này sao còn chưa về tới…hừm " Hắn xoay người vào trong, thì …
"Vệ tổng quản" Vô Tình vừa bước vào nhìn thấy Vệ Phong, vội lên tiếng.
Dinh Hạo đi theo sau Vô Tình, sau khi biết chắc mẫu thân đang ở bên trong, hắn không hề để ý nơi này là đâu hay xung quanh còn những ai đã đi thẳng vào trong Chiêu Dương cung............
Trong phong phòng hai bên là một đám tì nữ, thái giám đang khóc nức nở và những thái y trán đẫm ướt mồ hôi, còn trên bàn đầy đầy những y lý xếp thành núi.
Khắp nơi tràn ngập hương thuốc, tiếng khóc nức nở làm cho Dinh Hạo càng thêm hoang mang, bước đi càng nhanh hơn.
"Tham kiến vương…."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!