Chương 17: Hoàng hậu trúng độc

Một bầu không khí im lặng, ngập tràn hương vị mê dược.

" khốn kiếp! đây là loại độc dược gì " Dinh Hạo cố gắng dùng nội lực để đẩy lùi độc tố nhưng không hề có tác dụng, hắn quay lưng lại nhìn Đỗ Bình

"Bịch! " Đổ Bình chưa kịp lên tiếng đã té ngả xuống sàn.

"không phải độc dược mà là mê dược .." Minh Ngọc Tuấn cả người cũng đang rất vật vã, cố gắng trụ vững không cho bản thân ngả gục trước "Lăng Thiên Hàn" , trong khi đó thì tất cả thuộc hạ bên cạnh hắn đã nằm la liệt dưới sàn từ lâu.

"nếu càng dùng nội lực độc tính sẽ càng phát tán nhanh hơn, nhưng ngươi yên tâm sau hai canh giờ, độc tính sẽ tự giãi..." Minh Ngọc Tuấn liếc nhìn Dinh Hạo, từng lời từng chữ đều rành mạch rõ rang.

Hắn nhìn ra vừa rồi "Lăng Thiên Hàn" đã dùng nội lực đẩy lùi độc tố, hắn không hiểu sao đối với "Lăng Thiên Hàn" lúc này lại sinh hảo cảm, còn quan tâm nhắc nhở y.

"hai canh giờ là quá đủ..." Dinh Hạo chao đảo sắp ngã, khóe miệng nhếch lên.

Hận bản thân quá bất cẩn, bị người khác hạ dược lại không hề hay biết, nếu kẻ thù của Lăng Thiên Hàn xuất hiện lúc này thì hắn coi như tiêu.

" cũng có chút hiểu biết" một thanh âm lạnh lẽo từ xa vang vọng vào trong khách điếm.

Khiến mọi người đều phải quay đầu lại nhìn, tiến vào là một đám người hắc y nhân trên tay cầm đao, người nào cũng tràn đầy sát khí, và dẫn đầu là một hắc y nam tử mang mặt nạ.

"Lăng Thiên Hàn! ngươi thật diễm phúc lúc nào cũng có mỹ nhân bên cạnh, thật khiến người ta phải ngưỡng mộ.." Lạc Tư Doanh ánh mắt sắc như dao quét khắp người Mạc Nhi, khéo miệng nhếch lên nhìn Dinh Hạo..

Hắn nhiều lần cho người ám sát Lăng Thiên Hàn, nhưng tên nhóc phong lưu này vẫn bình an vô sự đứng trước mặt hắn, Lạc Tư Doanh hắn không tin, lần này đích thân hắn ra tay sẽ không giết được tên nhóc này.

"không biết ta lại đắc tội gì với ngươi.." Dinh Hạo mặc dù không còn tĩnh táo nhưng vẫn không muốn yếu thế trước "tình địch", hắn thở dài liếc nhìn Minh Ngọc Tuấn rồi quay sang nhìn Lạc Tư Doanh .

"xuống địa phủ mà hỏi diêm vương.." Lạc Tư Doanh tựa tiếu phi tiếu, giọng điệu nặng mùi sát khí, ra tay động thủ

"Vèo..!!"

"vèo..!!"

Lạc Tư Doanh vừa dứt lời, thì những ám khí từ người hắn phóng ra như mưa, tất cả đều lao về phía Dinh Hạo.

Dinh Hạo vừa cực lực chống đở những phi đao của Lạc Tư Doanh và mê dược trong người, hiện tại hắn không thể dùng kinh công, vì nếu còn tiếp tục dùng nội lực chắc chắn hắn sẽ ngã gục ngay tại chổ.

Minh Ngọc Tuấn hoàn cảnh lúc này cũng không khá hơn Dinh Hạo là bao, liên tục bị thuộc hạ của Lạc Tư Doanh dồn đến chân tường.

"keng...!!"

"keng..!!"

Trong khách điếm bây giờ tình hình rất là hỗn loạn, đánh nhau loạn xà ngầu, và những âm thanh giao nhau của binh khí không ngừng vang lên, làm cho Mạc Nhi đứng yên ổn trong bóng tối càng thêm bất an.

Có thể nghĩ Mạc Nhi là nữ nhi yếu đuối nên họ không ra tay với nàng, còn nàng thì không thể rời mắt khỏi Dinh Hạo, nhìn hắn đang giao đấu với Lạc Tư Doanh, trong lòng nóng như lữa đốt, rất muốn nhảy ra giúp hắn, nhưng...

"nếu Thiên Hàn biết thân phận và nguyên nhân thật sự nàng tiếp cận hắn, liệu hắn có thể tha thứ mà chấp nhận nàng chăng". Đây chính là nguyên nhân khiến cho Mạc Nhi chùn chân, không dám bước tiếp.

Dinh Hạo cực lực né tránh những phi tiêu trên tay của Lạc Tư Doanh, trong lòng thầm nguyền rũa, " kẻ thù của tên Lăng Thiên Hàn cũng thật nhiều, người sau còn lợi hại hơn người trước, cũng may thứ trong tay tên hắn y nhân này chỉ là phi tiêu chứ không phải là súng, nếu không ..."

Lạc Tư Doanh cũng không ngờ Dinh Hạo dù trúng mê dược , nhưng vẫn còn sức diệu võ trước mặt hắn, "tên Hạo vương này quả không hề đơn giản, khác xa với những tình báo của hắn trước đây, phong lưu háo sắc, bất tài vô dụng" , nhìn sao hắn cũng không giống" nếu không phải khuôn mặt người này đúng với miêu tả trong tranh, thì Lạc Tư Doanh còn tưởng hắn đánh lầm người.

"vèo...!!!" Một cây phi tiêu bất ngờ lao tới

Dinh Hạo phải ngã người ra phía sau để né tránh , thì một thuộc hạ của Lạc Tư Doanh cầm đao chém tới. Mạc Nhi nhìn thấy cả người kinh hoàng, vội chạy ra ngoài.

"vương gia cẩn thận..."

Minh Ngọc Tuấn đang giao đấu với đám thuộc hạ của Lạc Tư Doanh, thì Mạc Nhi lại bổng dưng nhảy ra , một thanh đao vô tình rơi xuống nàng, Mạc Nhi chỉ lo lắng cho Dinh Hạo nên không hay biết thanh đao kia đang cách nàng rất gần.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!