*********
Tư Mã phủ
Trong đại sảnh một vị phu nhân tuổi độ tứ tuần, đang ngồi ở chính diện sắc mặt nghiêm trang, liếc nhìn những người xung quanh.
"quá sặc sỡ, dù ngày kỵ của nhị muội đã qua nhưng lão gia nhìn thấy, sẽ không vui" vị phu nhân chầm chậm đưa tách trà lên miệng, liếc nhìn vị phu nhân mặc một bộ hồng y gắng đầy kim sa, đang ngồi ghế đầu tiên dứt khoát lên tiếng.
"Đổi .."
"dạ! đại tỷ" vị phu nhân ngồi ghế đầu tiên khúm núm lên tiếng.
"quá nồng, muội vừa..." vị phu phân đặt tách trà xuống, quay sang nhìn vị phu nhân mặc lục y ngồi hàng ghế đối diện khó chịu, nhưng chưa nói xong thì lục y phu nhân đã lên tiếng.
"dạ! muội lập tức đổi ngay"
Vị phu nhân lắc đầu nhìn lục y phu nhân, khi vừa di chuyển tầm mắt xuống người ngồi phía sau thì nhìn thấy hai bóng dáng quen thuộc, một trước một sau đang lướt rất nhanh qua đại sảnh, dáng vẻ lén lút.
Tiểu cô nương bên ngoài đang mang tâm trạng rất phấn khích vì nghĩ không ai phát hiện ra hành động của nàng, thì một giọng nói cũng rất quen thuộc đột nhiên vang lên.
"Phi Yến..."
Tiểu cô nương sắc mặt trở nên cứng đơ, cả người bất động, ngoan ngoãn xoay người đi vào trong đại sảnh.
************
Xuất hiện trước mặt là một tiểu cô nương tuổi chừng mười lăm, có gương mặt trong sáng thơ ngây như búp bê, làn da trắng ngần, đôi mắt to tròn trong veo, mi đen cong vuốt, mũi cao thon gọn và khuôn miệng nhỏ xinh xắn, đáng yêu như một thiên sứ.
Bên cạnh cũng là một tiểu cô nương khả ái, tuổi cũng khoảng mười bốn, đang lo sợ cúi mặt xuống.
Tư Mã Phi Yến chu đôi môi nhỏ xinh xắn lên nhìn vị phu nhân ngồi ở chính diện lên tiếng: "mẫu thân", rồi quay sang những người ngồi hàng ghế bên cạnh nói tiếp.
"tam di nương... tứ di nương... ngũ di nương... Phi Yến thỉnh an các người"
"đại phu nhân, tam phu nhân, tứ phu nhân, ngũ phu nhân, Thu Tâm thỉnh an các vị phu nhân" Thu Tâm cúi đầu chào từng người một, rồi liền núp sau lưng Tư Mã Phi Yến, tránh đi ánh mắt của đại phu nhân.
"Phi Yến! xảy ra chuyện gì, sao ngươi lại như vậy" Tam di nương nhìn Tư Mã Phi Yến khắp người toàn bùn đất, nên hốt hoảng chạy đến bên cạnh.
"là ai ức hiếp ngươi, nói đi, để di nương xử hắn giúp ngươi" Tam di nương vừa mới đứng dậy, đi chưa được vài bước, thì ...
"ngồi xuống "
Tiếng quát tháo kinh hồn của đại phu nhân khiến tam di nương bất động tại chổ, không dám bước tiếp dù chỉ là nửa bước.
"muội đã bao nhiêu tuổi, còn nóng nãy như vậy" Đại phu nhân khó chịu nhìn Tam di nương
"đại tỷ! muội chỉ lo cho Phi Yến, tỷ làm gì mà nóng giận như vậy" Tam di nương vẻ mặt không cam lòng, nói xong hậm hực ngồi xuống chổ cũ.
"tam di nương! ta và Thu Tâm chỉ ra sau núi bắt dế, không có gì, người đừng lo" Tư Mã Phi Yến miệng cười vô tội, rồi đi đến chổ tam di nương, đưa ra một cái hộp nhỏ, rồi hớn hở lên tiếng.
"người xem, ta vừa bắt được chúng, có đáng yêu không"
Đại phu nhân liếc nhìn Thu Tâm bên cạnh, nàng vừa ngước mắt lên thì đón ngay ánh mắt lạnh băng của đại phu nhân, lo sợ cúi mặt xuống, chạy theo sau Tư Mã Phi Yến.
"đúng ha! thật đáng yêu, nhìn nó nhảy kìa.... trông thật khỏe" tam di nương nhìn chú dế không ngừng nhảy tới lui, rất vui mắt, liền đưa tay chạm vào thì chú dế bất ngờ nhảy ra khỏi hộp.
"vèo...!!! "
Tư Mã Phi Yến và tam phu nhân im lặng, bốn mắt nhìn, sau đó cùng liếc xuống hộp trống không, rồi lại nhìn nhau mà đồng thanh kêu to:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!