Chương 15: Hạo vương phi

*********

Trấn Nguyệt Hà

Một thiếu niên nho nhã, mặc lục y, đai khảm bạch ngọc, tay cầm quạt đang đứng trước cửa ra vào của Phụng Hương lầu.

Những tia nắng chiếu vào càng làm bật lên gương mặt tuấn tú, chiếc mũi cao cùng làn da bạch ngọc của hắn, nhất là nụ cười ngọt lịm khi cười lộ ra má lúng đồng tiền, càng làm mê loạn chúng sinh.

Theo sau hắn cũng là những nam thanh nữ tú, cho nên khi bọn họ vừa bước ra khỏi xe ngựa, đã thu hút được tất cả ánh mắt của người đi đường.

Mỹ thiếu niên quan sát mọi thứ xung quanh, đập vào mắt hắn là dòng chữ Phụng hương lầu, cùng hai câu thơ treo trước cửa, cảm xúc khó tả.

Một nét đẹp khiến người rung động, cương nhu hài hòa, bên ngoài là sự uyển chuyển thanh thoát như phượng, nhưng ẩn bên trong lại là dứt khoát mạnh mẽ như rồng, có thể đây là nét chữ đẹp nhất Dinh Hạo hắn từng gặp qua, càng nhìn hắn càng bị cuốn hút, lại càng hiếu kỳ hơn về người đã viết ra chúng.

Dinh Hạo vẫn đứng đó, không hay hắn hiện đang là tâm điểm chú ý của mọi người.

"tiểu thiếu niên đó thật tuấn tú"

"ước gì ta có thể trẻ lại bốn mươi tuổi"

Lúc đầu, hắn không nhận ra nhưng sau đó cảm thấy sự khác thường, nên liếc nhìn xung quanh, mới phát hiện đang có những ánh mắt si mê, ngưỡng mộ của nữ nhân và đôi mắt đỏ ngầu ghen tuông của nam nhân bên cạnh. Họ đang đổ dồn trên người hắn.

Đặc biệt nhất vẫn là đôi lão phu thê kia, đang rất gần.

"Còn nhìn nữa, mau đi thôl" một ông lão nhìn thấy thê tử mình đang ngắm nhìn Dinh Hạo khó chịu, chỉ muốn kéo thê tử đi.

"chỉ là tên tiểu tử mặt trắng có gì đâu mà xem"

"ông ghen sao" nhìn vẻ mặt ghen tuông, và trong lời nói nồng nặc mùi giấm chua của ông lão, bà lão mỉm cười, xoay người đi.

"ha..a....!!!"

"ta mà ghen với tên miệng còn hôi mùi sữa mẹ đó sao, nhớ năm xưa ta cũng là..." ông lão xấu hổ tìm lời biện minh, nhưng chưa kịp nói xong thì bà lão đã đi mất.

"nè! thái độ vậy là sao, bà đứng lại đó, ta vẫn chưa nói xong"

"đợi ta với..." ông lão lớn tiếng gọi rồi cũng gấp rút chạy theo sau.

Hai người họ vẫn vừa đi vừa tranh cãi không ngừng cho tới khi khuất khỏi tầm mắt của đám người Dinh Hạo.

"vương gia! mỵ lực của người thật không thể xem thường" Mạc nhi đi tới cố ý giẫm lên chân Dinh Hạo.

"Á..á...!!" Dinh Hạo vì đau quá mà hét lên.

"Nô tì xin phép đi một chút đồ" Nàng trừng mắt nhìn hắn, rồi một bước đi thẳng, mặc cho Dinh Hạo đang ôm cái chân đau phía sau.

"Hạo vương đáng chết! hắn còn phóng điện tùm lum, gặp ai cũng mỉm cười, hắn không biết nụ cười của hắn rất đẹp sao. Gìa trẻ đều không tha đúng là hoa tâm công tử "

Mạc Nhi nhìn thấy nữ nhân xung quanh, đang hồn siêu phách lạc vì hắn càng khó chịu. Trong lòng bực tức.

"Mạc Nhi! đợi tỷ với..."

"ê! Còn ta nữa.."

Dương thị và Đỗ nương liền chạy theo sau của Mạc nhi, cả đám nữ nhân kéo đi, lúc này chỉ còn bọn nam nhân, bốn người Dinh Hạo đang đứng trước cửa Phụng Hương lầu.

Dương Chính, Tiểu lục và Đỗ Bình cùng đi lướt qua người Dinh Hạo, nhìn thấy vẽ mặt tối sầm của hắn, cũng chỉ có thể dằn lại cảm xúc, không cười thành tiếng, cúi đầu đi vào trong trong Phụng Hương lầu.

Nhưng mà...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!