***************
Dương Phủ
Trong phòng Dương Phàm thì đứng ngồi không yên, đi qua đi lại, có lúc lại dừng lại thở dài, nhìn hắn mà Dương thị chống cả mặt.
"chàng ngồi xuống đã, cứ đi tới di lui làm thiếp hoa cả mắt" Dương thị nhăn nhó nhìn Dương Phàm, khó chịu ra mặt.
"nàng..." Dương Phàm dừng lại, tức giận chỉ tay vào Dương thị không biết phải nói gì.
"chàng đừng giận, chàng biết hắn là người thân duy nhất của thiếp" Dương thị đứng dậy kéo Dương Phàm ngồi xuống.
"nàng yêu thương đệ đệ ta có thể hiểu, nhưng trộm ngân lượng triều đình là tội chết"
"trước sau đều là đường chết, thiếp làm gì có nhiều ngân lượng như vậy, chàng biết rõ nếu không giúp Bá đệ, hắn sẽ bị người sòng bạc Hắc Long chém chết, thiếp làm sao ăn nói với phụ mẫu dưới suối vàng"
"tiểu đệ nàng sớm muộn cũng hại chết chúng ta, nàng có biết hắn vừa làm chuyện hay ho gì không" Dương Phàm chưa kịp nói xong thì Dương Thị đã chen ngang.
"Bá đệ lại gây ra chuyện gì" Dương thị lo lắng cướp lời của phu quân.
"tiểu đệ quý hóa của nàng, hắn rất lợi hại, đem luôn gạo cứu tế ra bán cho người dân trong trấn"
"cái gì..."Dương thị bất ngờ đứng dậy, hét toán lên
Thì lúc này...
"ầm...m...m"
Cánh cửa bị đá văng ra, phu thê Dương thị đều giật mình nhìn ra cửa. Một đám quan binh tay cầm đao, mặt lạnh như băng đang hùng hổ tiến vào, vừa nhìn phu thê Dương Phàm, họ lập tức bắt ngay.
"các ngươi... đang làm gì" Dương Phàm bị người ta bắt trói vô cùng tức giận.
"không được động vào ta... mau... mau buông tay ra" Dương thị thì la hét inh ỏi.
Mặc cho phu thê Dương thị la khan cả cổ, nhưng đám quan binh vẫn không nói năng gì, lôi họ ra khỏi phủ, số còn lại thì tiếp tục lục soát khắp nơi, từ miếng ngói cho đến viên gạch, đều không bỏ sót.
"các người có biết ta là ai không, mau buông tay ra"
Dương thị thì không ngừng kháng cự, vùng vẫy cho tới khi...
"tìm thấy rồi" Một tên quan binh bất ngờ lên tiếng
Mọi người đều lập tức quay sang nhìn tên quan binh vừa rồi, chỉ thấy trên tay hắn đang cầm một túi đồ.
"đi thôi"
Phu thê Dương Phàm lúc này chỉ biết ngơ ngác nhìn nhau, và cũng không còn giãy dụa nữa, mặc cho quan binh kéo họ ra khỏi phủ. Bởi vì họ hiểu rõ hơn ai hết, thứ bên trong là thứ gì.
*******
Công đường trấn An Bình.
Dân chúng trong trấn đang vây kín cửa, quan binh phải cố sức mới có thể vượt qua đám đông lôi phu thê Dương Phàm vào bên trong.
"buông ta ra, các ngươi có biết mình đang bắt ai không" Dương Phàm liên tục kêu gào.
"Ầm..m!!"
Hắn bị ném xuống đất, bàng hoàng nhìn xung quanh, sau đó dừng lại tại chổ ngồi quen thuộc ở chính diện, mỗi khi hắn thăng đường xử án thì luôn ngồi ở đó, nhưng người ngồi lúc này không phải hắn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!