Chương 12: Trừ bạo thay dân.

*******

Dương phủ

Từ hành lang dọc theo con đường đến đại sảnh, hai bóng người mờ ảo dần xuất hiện. Tiến đến là một trung niên mặc cẩm y, bộ dáng khúm núm đi trước dẫn đường, theo sau là một bạch y nam tử tuấn tú dáng vẻ phong nhã.

Dinh Hạo từ lúc bước vào hắn gần như bị sốc, cảnh vật xung quanh, đúng là bất ngờ ngoài dự đoán của hắn.

Dinh thự cũ kỹ xuống cấp, như thể nhiều năm chưa được tu sửa, cột nhà mục nát, tường nhà ẩm móc nứt nẻ, đặc biệt nhất là mái nhà chấp vá, miễn cưỡng chỉ có thể che nắng che mưa.

"đây là phủ đệ của một tri phủ sao, thật không thể tin nổi"

Khi Dinh Hạo và Dương Phàm đến cuối hành lang thì có một mỹ phụ phu nhân vẻ mặt khó chịu đang đi tới.

"cộp... cộp..!!!"

Mỹ phu nhân nhìn thấy Dinh Hạo và Dương Phàm, sắc mặt biến đổi không ngừng, từ bất ngờ rồi chuyển sang bối rối, cuối cùng là bất động đứng tại chổ.

Dương Phàm từ xa, hắn nhìn lướt qua khắp người mỹ phu nhân phía trước, sắc mặt càng thêm lo lắng.

Dinh Hạo không hiểu vì sao Dương Phàm bổng dưng dừng lại, còn thái độ kì lạ của vị phu nhân kia càng làm cho hắn thêm hiếu kì.

"phu nhân! đây là Hạo vương gia, nàng mau qua hành lễ"

Dương Phàm rất nhanh lấy lại bình tĩnh, vội tiến lên trước tươi cười nắm lấy tay vị phu nhân kia dẫn đến trước mặt Dinh Hạo.

"dân phụ Dương thị tham kiến vương gia"

Dương thị bị Dương Phàm nắm chặt tay, liền thu lại vẻ mặt sững sốt ban nãy, lập tức đi tới quỳ xuống trước Dinh Hạo.

Vì vội vàng mà Dương thị đã để lộ ra đôi vòng bạch ngọc quý giá trên tay, lại được ánh nắng chiếu vào càng trở nên sáng bóng lấp lánh, kịp nhận ra sự bất thường Dương thị lập tức kéo tay áo xuống che đi đôi vòng bach ngọc.

"xoạt... xoạt...!!"

Dù chỉ nhìn thoát qua, nhưng với thái độ và cữ chỉ của Dương thị. Dinh Hạo tin chắc đôi vòng ngọc trên tay của ả là loại ngọc quý giá và y phục sang trọng mặc trên người, cùng những trang sức khác cũng thuộc loại thượng hạng.

"một tri phủ nhỏ nhoi, có thể mua những trang sức đắt tiền như vậy sao.... thật không đơn giản"

Dinh Hạo quay sang nhìn Dương Phàm khóe miệng nhếch lên rồi chuyển sang nhìn Dương thị.

"Dương phu nhân! xin mời đứng lên"

"đa tạ vương gia" Dương thị rụt rè lên tiếng, rồi dứng dậy.

"bổn vương đến đây làm khách, phu nhân không cần khách sáo"

Bầu không khí giữa ba người có chút yên lặng, Dinh Hạo thì mỉm cười nhìn hai người đang cúi đầu trước mặt, còn Dương thị và Dương Phàm thì bốn mắt lén nhìn nhau trao đổi, thấy ánh mắt và thái độ của Dương Phàm, Dương thị rất nhanh hiểu ý của hắn, nên vội lên tiếng

"dân phụ xin phép cáo lui, không làm phiền vương gia và tướng công bàn chính sự"

Những tiểu xảo nhỏ của hai người họ sao qua được cặp mắt Dinh Hạo, khi nghe Dương thị xin phép cao lui hắn chỉ mỉm cười gậc đầu, không nói lời nào.

Dương Phàm nhìn theo bóng lưng của thê tử khuất hẳn ở hành lang rồi quay sang nhìn Dinh Hạo.

"vương gia! chúng ta có thể đi tiếp"

********

Đại sảnh Dương phủ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!