*******
Ánh mặt trời vừa ló dạng, khí trời vẫn còn se lạnh, xa xa những dãy núi cao, là rừng xanh trùng điệp như ẩn như hiện sau màn sương.
Phản chiếu lên mặt nước trong veo là thân hình cường tráng của một thiếu niên.
Dinh Hạo đang đắm mình trong dòng nước, thật thoải mái. Suốt cả ngày hôm qua không tắm rửa, làm hắn khó chịu không ngủ được, nên vừa mở mắt đã lôi theo tiểu lục ra đây.
"tiểu lục, tiểu lục tử..." Dinh Hạo hai mắt khép chặt, người dựa vào tản đá.
Nhưng gọi mãi không thấy ai lên tiếng, Dinh Hạo quay lưng lại nhìn người đang nằm ngủ vô tư trên bờ, Hắn không cần nửa giây để suy nghĩ, đã cầm ngay một cục đá ném thẳng vào người tiểu lục tử.
"Á..á..!!!
"là tên khốn nào..." tiểu lục bị ăn đau nên tỉnh dậy, bật người hét toán lên.
Khi mở mắt ra nhìn kĩ mới phát hiện, người ném mình là vương gia tuấn tú, đang bận ngâm mình trong nước, nửa người trên để trần. Hắn lập tức ngậm miệng lại, cúi mặt xuống.
Dinh Hạo liếc nhìn xung quanh lại không thấy thứ cần tìm, có chút nghi ngờ, không biết có đúng với điều hắn đang nghĩ.
"y phục của bổn vương đâu"
"ha... ha..!!!"
"vương gia! người còn hỏi đố nô tài, đương nhiên là..."
Tiểu lục ngước mặt lên mỉm cười nhìn Dinh Hạo, tay thì đang với tới tản đá nơi hắn để y phục khi nãy, nhưng với tới cả người sắp ngã xuống đất, cũng không thể chạm tay đến bộ y phục.
"mất rồi..." Hắn giựt mình nhìn sang chổ tản đá, nụ cười liền bị đơ, quay lại nhìn Dinh Hạo.
"mất rồi" Dinh Hạo cũng lại mỉm cười nhìn Tiểu lục.
Nụ cười của hắn rất "thân thiện" nhưng lại khiến cho tiểu lục không lạnh mà run.
"Còn không về lấy y phục khác cho bổn vương " Dinh Hạo giận đến nghiến răng, nhưng cố nén lại cơn tức, chỉ sợ lát nửa hắn sẽ nhảy lên bóp chết tên ngốc tiểu lục này.
Hắn không hiểu vì sao tên Lăng Thiên Hàn có thể chịu nổi tên tiểu lục ngốc nghếch này, thật sự rất ngưỡng mộ cái khả năng này của Lăng Thiên Hàn
"Dạ! vương gia" Tiểu lục vội vã rời khỏi.
Nghe giọng điệu trong lời nói của vương gia, tiểu lục biết nếu hắn còn ở lại, sẽ không còn mạng mà quay về kinh thành.
"lạ thật, rõ ràng là mình đã để ở đó, tại sao lại mất"
"chuyện này... thật khó hiểu"
Trên đường đi tiểu lục vẫn không hiểu vì sao y phục của vương gia lại bị mất, vừa đi vừa lầm bầm trong miệng, cho tới khi về đến tận miếu hoang.
Và trên một con đường nhỏ khác, một bàn tay nhỏ đầy lông cùng móng vuốt đang kéo lê một bộ y phục của nam nhân trên đất, mà đuổi theo vị thư sinh phía trước.
"ngươi thật hư, sao lại lấy y phục của hắn" vị thư sinh quay lưng lại, mỉm cười nhìn con khỉ nhỏ.
Sau đó cả hai cùng biến mất ở cúi con đường.
**********
Mặt nước trong hồ bắt đầu nóng dần lên, và mặt trời cũng đã thay đổi vị trí. Dinh Hạo hắn chỉ cần ngước mặt lên, là có thể nhìn thấy những tia nắng chói chang. Chỉ có điều...
"tên tiểu lục chết bầm"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!