*******
Mặt trời đã lên cao tới đỉnh núi, sức nóng lan tỏa đủ để thiêu cháy cả người lẫn vật quanh đây.
Xung quanh bốn phía cây cỏ khô héo, lại vắng vẽ bóng người. Thỉnh thoảng lại có tiếng quạ kêu thảm thiết và những trận gió mạnh liên tiếp thổi qua làm cây cỏ lay động cuốn theo cả bụi cát..
Từ xa ba bóng người đang đi tới.
"chết tiệt! đây là cái địa phương quái quỷ gì" Dinh Hạo khuôn mặt chảy đầy mồ hôi, tay không ngừng quạt, cáu kỉnh nhìn Tiểu Lục tử.
Ngay từ lúc đầu hắn nên biết không thể tin tưởng vào Tiểu Lục tử này, bản thân hắn không rành đường xá nơi này, lại không ngờ đến cái tên tiểu lục này cũng không hơn gì hắn, sau khi xe ngựa của họ đi được hai ngày thì tên tiểu lục đó mới nói cho hắn biết bọn họ đã đi nhầm đường.
"vương gia! sắp tới rồi, chỉ cần chúng ta vào trấn là sẽ có ngay xe ngựa" Tiểu lục vừa lau mồ hôi vừa thở hổn hển.
Bản thân hắn cũng không ngờ mình lại nhầm lẫn giữa trấn Thanh Hà và trấn Hà Thành nên hỏi nhầm đường, đi sai hướng và sau cùng là dẫn mọi người đến cái địa phương "chim không đẻ được trứng" này.
Tệ hại nhất giữa đường hắn còn bị người khác lừa mất xe ngựa. Nếu để Tiểu lục hắn gặp lại trên trộm ngựa khốn kiếp đó, hắn nhất định sẽ đập chết tên đó.
"Tiểu lục! không phải ta muốn phá vỡ mộng đẹp của ngươi, nhưng câu đó ta nghe cả hai ngày rồi, thật ra khi nào thì mới tới đây" Mạc Nhi ngồi xuống tản đá, hai tay đấm vào chân, tha thiết nhìn Tiểu lục.
"ta..." tiểu lục vừa định lên tiếng thì bỗng nhiên....
Trong đám cây nhảy ra vài người bịt mặt, trang phục thô sơ lại rách nát, thân thể thì gầy yếu, còn có một tên miệng liên tục ho khan, đang chỉa cây kiếm rỉ sét vào đám người Dinh Hạo.
"ặc! ặc...!! ngươi... muốn sống thì nạp ngân lượng ra"
"chúng ta không... không... giết các ngươi chỉ cần ngân lượng"
Lại thêm một tên ốm yếu khác lên tiếng, tay cầm thanh đao rỉ sét không ngừng run, nhưng vẫn cố chỉa về hướng Dinh Hạo.
Tiểu lục tử thì trố mắt ngạc nhiên nhìn họ, còn Dinh Hạo thì luôn miệng cười, chỉ có Mạc Nhi thì vờ như không nghe không thấy vẫn tiếp tục việc đang làm.
Thấy thái độ khinh thường của mọi người, đặc biệt là nụ cười của Dinh Hạo, liền có một tên áo nâu giơ cây kiếm lên, hai mắt nhắm chặt, chạy thục mạng về phía Dinh Hạo.
"Zá..a..!!!"
"bốp..p..!!"
Dinh Hạo dễ dàng né sang một bên, một cước đá bay thanh kiếm trên tay người áo nâu. Hai tên còn lại cũng liều xông lên, Dinh Hạo một lần nữa đá bay những hòn đá dưới chân lên cao, rồi phi thân lên ném chúng về phía những người đang chạy tới.
"bịch.. ch..!!
"bịch.. ch!!"
Tất cả họ đều lần lượt ngã xuống.
Dinh Hạo bước đến gần, muốn xem mặt những thổ phỉ, thì một tiểu cô nương chừng tám, chín tuổi chạy đến trước mặt hắn dang đôi tay ra cản lại.
"ca ca! xin ngươi tha cho họ, tất cả là lỗi của ta" cô nhóc hai mắt đầy lệ, quỳ xuống cầu xin Dinh Hạo.
"Lan nhi! sao ngươi lại ở đây, không phải ngươi đang với tổ mẫu sao" tên thủ lĩnh nhìn thấy tiểu cô nương, liền mở khăn che mặt ra, lớn tiếng trách cứ.
Một ông lão ốm yếu, đầu tóc bạc trắng, ở cái độ tuổi gần đất xa trời, mà lại học người ta làm cướp.
Tiểu lục mắt trợn tròn, miệng mở to nhìn ông cụ trước mắt, còn Mạc Nhi thì nhìn chỉ biết lắc đầu, rồi đứng dậy tiến lại gần họ.
"gia gia! tổ mẫu lo lắng mọi người sẽ làm ra chuyện dại dột, mới bảo Lan nhi đi theo" Lan nhi tiến tới đở lấy gia gia.
Hai tên còn lại cũng mở khăn che mặt ra, mà nhìn Lan nhi, nhưng lại chạm ngay ánh mắt giận dữ của tiểu Lan nhi, họ xấu hổ mà cúi mặt xuống.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!