Chương 1: Ba anh em Dinh Thị

a..!!!"

Ánh tà chiều bắt đầu xuất hiện cả hoàng cung như chìm trong biển đỏ. Bầu không khí đang yên bình tĩnh lặng, bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập của đoàn người.

"cộp... cộp...!!!"

"nhanh lên! nương nương sắp sinh rồi"

Nô tì, thái giám, ngự y, tất cả đều hối hả bận rộn, bởi vì..

"Á..á....a..!!!"

Đương kim hoàng hậu của Lăng Thiên quốc đang lâm bồn.

Chiêu Dương cung

Trước cửa hai hàng đại nội thị vệ canh phòng cẩn mật gươm giáo chỉnh tề không hề có bất cứ động tịnh nào, mặc dù...

"Á..á....a..!!!"

Tiếng hét chói tai của nữ tử trong phòng, nhiều lần vang vọng khắp hoàng cung, nhưng ngay cả cái liếc mắt họ cũng không dám. Duy nhất chỉ có một người là vị nam tử mặc hoàng bào kia, đang đứng ngồi không yên tâm trạng nôn nóng hơn ai hết.

"két..!! két..!!"

Khi cánh cửa Chiêu Dương cung vừa được mở ra thì nam tử lập tức chạy tới đón đầu người vừa bước ra, thần sắc lo lắng khẩn trương.

"hoàng hậu sinh rồi, đúng không"

"bẩm hoàng thượng! nương nương vẫn chưa sinh.." nữ tì trán đẩm mồ hôi, lắc đầu nhìn nam tử.

"vậy ngươi ra đây làm gì, còn không mau vào trong" nam tử nhăn nhó, đẩy nử tỳ kia vào trong phòng.

"két..t! két..!!"

Nhìn cánh cửa của Chiêu Dương cung đang khép dần, và hắn chỉ mơ hồ nhìn thấy được vẽ mặt nhăn nhó cùng đau đớn của nữ tử trên giường, lòng đau như cắt, hận không thể chạy thẳng đến bên cạnh nàng ôm nàng vào lòng.

"Khuê nhi! nàng đừng xảy ra chuyện gì, ta có thể không cần hài tử, nhưng ta không thể mất nàng"

Nam tử hai tay nắm chặt thành quyền, dựa sát vào cửa, hắn chỉ có thể âm thầm cầu khẩn trời cao, đừng cướp Khuê nhi của hắn đi.

Hai canh giờ trôi qua..

Nam tử nhìn bầu trời chuyển màu, đèn đuốc khắp hoàng cung đang được thấp lên, tâm trạng càng thêm sốt ruột lo lắng, hắn hết đi rồi lại đứng, đứng rồi lại đi.

Nếu không có Quế công công bên cạnh cản lại, chắc có lẽ hắn đã không màng đến những cấm kỵ , những phép tắc mà chạy thẳng vào trong.

"oa..a..a..!!" Tiếng khóc của trẻ con vang vọng khắp không trung.

"sinh.. sinh rồi.." nam tử vui mừng hai mắt sáng rực, không một chút chần chừ, hắn đã tông cửa chạy thẳng vào trong phòng.

"ầm..!!" hai cánh cửa bị hắn đá văng ra.

"chúc mừng hoàng thượng, nương nương vừa hạ sinh long tử.."

"chúc mừng hoàng thượng"

Tất cả nô tài, thái giám và các bà mụ trong phòng vừa nhìn thấy hắn đã vui mừng hớn hở, ai nấy cũng quỳ sát đất, luôn miệng tung hô chúc mừng cho vị hoàng đế trẻ tuổi.

Hắn ngơ ngác nhìn xung quanh, tất cả sự tập trung của hắn không phải đặt trên người của tiểu thái tử vừa mới được sinh ra, mà là trên người cửa nữ tử nằm bất động trên giường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!