"Chị đừng giả vờ nữa. Năm năm trước Cố Tụng Thanh bị liệt, đứa trẻ thì nhỏ khó chăm, chị không muốn gánh vác trách nhiệm nên mới bỏ chạy không phải sao?!"
"Người ta thường nói gian nan mới tỏ mặt anh hùng, chị thử nói xem, chị đã cùng ai đồng cam cộng khổ rồi?!"
Việc nhẹ thì làm, việc nặng thì lánh.
Tham phú phụ bần.
Đây chính là cô con gái lớn mà mẹ tôi luôn thiên vị!
Doãn Tinh khựng lại, thấp giọng nói:
"Doanh Doanh, chị không trách em, là chị đã bỏ lỡ nhiều cơ hội chăm sóc con và Tụng Thanh, bây giờ chị cũng muốn bù đắp… Chuyện của chị và Tụng Thanh năm xưa em không hiểu đâu, giữa chúng chị có sự ngầm hiểu với nhau…"
Chị ta chính là đang ỷ vào việc Cố Tụng Thanh mất trí nhớ chưa hồi phục.
Nên mới dám nói càn như vậy.
Tiếp đó Doãn Tinh nắm lấy tay tôi, giả vờ như muốn quỳ xuống:
"Doanh Doanh, em thành toàn cho chị đi. Ngần ấy năm em đã chiếm được hời rồi, chị chỉ muốn làm một người mẹ tốt, một người vợ hiền, chị chỉ muốn trở về vị trí vốn thuộc về mình thôi!"
Mẹ tôi cũng gào khóc theo:
"Đồ nghịch tử! Đúng là không có thiên lý mà!"
Gân xanh trên trán tôi nổi lên cuồn cuộn, vừa định hét lên một tiếng.
Thì nghe thấy Cố Tụng Thanh nghiêm giọng nói:
"Đã quậy đủ chưa!"
"Từ đầu đến cuối, tôi căn bản không hề mất trí nhớ!!"
34
Cố Tụng Thanh vừa dứt lời, tất cả mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc.
Chị tôi — Doãn Tinh mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
"Không thể nào… rõ ràng lúc đó…"
Mẹ tôi ngừng gào khóc:
"Không mất trí nhớ thì càng tốt, cậu và Doãn Tinh nhà chúng tôi từng yêu nhau, cậu chắc chắn phải nhớ chứ!"
"Nhưng mà… con ranh kia mạo danh chị nó, sao cậu không vạch trần nó hả??!"
Bà Cố cũng lẩm bẩm:
"Đúng thế, năm năm trước sao con không nói…"
Cố Tụng Thanh cười lạnh một tiếng:
"Doãn Tinh, cô cứ nhất quyết bắt tôi phải nói ra, đúng không?"
Môi chị tôi run rẩy: "Không… không phải…"
Cố Tụng Thanh gằn từng chữ:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!