Tất cả đều để trong cốp xe sau.
Ở đó có thẻ ngân hàng, căn cước công dân, một ít tiền mặt và quần áo thường dùng của tôi.
Năm xưa tôi bước chân vào nhà họ Cố với hai bàn tay trắng.
Có được ngày hôm nay đã là trời xanh ưu ái lắm rồi.
Lý trí mách bảo tôi:
Đi thôi, đừng để Doãn Tinh tìm đến tận cửa, nói ra tất cả sự thật trước mặt mọi người.
Tôi không muốn thấy dáng vẻ thất vọng của Cố Tụng Thanh và bà Cố.
Càng không muốn thấy Tâm Viện gọi một người đàn bà khác là mẹ.
26
Đi xuống hầm gửi xe.
Tôi đờ đẫn lấy ra lá thư xin nghỉ việc.
Quay lại văn phòng, tôi nộp thư.
Cấp trên nhìn tôi đầy kinh ngạc, miệng mấp máy nói gì đó.
Nhưng tôi hoàn toàn không nghe thấy chị ấy đang nói gì.
Tôi trở lại xe, lồng ngực nặng trĩu, gần như không thở nổi.
Vốn định lái xe đi ngay, nhưng càng nghĩ càng thấy đau lòng.
Con người chứ có phải cỏ cây đâu.
Tôi đau lòng đến mức không đứng thẳng nổi lưng.
Bất chợt, tôi nhớ lại một chuyện nhỏ ngày trước.
Nhớ lúc đó Tâm Viện mới bắt đầu đi mẫu giáo.
Con bé là một đứa trẻ ai thấy cũng yêu.
Mỗi ngày đều có những câu chuyện kể mãi không hết.
Tâm Viện về đến nhà, việc đầu tiên là kể cho tôi nghe mọi chuyện xảy ra ở trường.
Có một lần tôi đang làm bài tập, cứ lơ đễnh đáp lại con bé cho có lệ.
Con bé bĩu môi.
Nó kiên quyết dùng tay xoay mặt tôi lại, ghé sát vào tôi, bá đạo nói:
"Mẹ ơi, mẹ phải nghiêm túc nghe con nói chuyện chứ."
Tôi còn bao nhiêu bài tập chưa xong, đang đau hết cả đầu.
Đành nói: "Mấy chuyện này con kể với ba cũng được mà."
Tâm Viện dịu dàng xoa mặt tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!