Sau khi Cố Tâm Viện gọi tôi một tiếng.
Chức năng ngôn ngữ của con bé cứ thế được kích hoạt.
Con bé thuộc kiểu người "thà không nói, đã nói là phải kinh động lòng người".
Rất nhanh đã nắm vững cách xưng hô với mọi người.
Nhạc thiếu nhi, sách truyện, đồng dao.
Chỉ cần nghe qua hai lần là con bé có thể đọc thuộc lòng.
Ngay cả mấy bài tình ca cũ của Đặng Lệ Quân mà bà Cố hay hát, con bé cũng hát rất trôi chảy.
Cuộc sống đúng là không thiếu những điều bất ngờ.
Cùng lúc đó.
Con bé ngày càng hoạt bát và nghịch ngợm.
Căn biệt thự xa hoa của nhà họ Cố bị phá cho tan hoang.
Thật khó tưởng tượng một bé gái nhỏ nhắn như vậy lại có sức công phá lớn đến thế.
Còn tôi thì giống như bị thời gian xua đuổi.
Ba năm trôi qua trong nháy mắt.
Đã đến ngày bé con Cố Tâm Viện đi học mẫu giáo.
18
Đến ngày đi mẫu giáo.
Bà Cố lại đứng ở cửa nhà lén lau nước mắt.
"Bà nội không nỡ xa Viện Viện~"
Cố Tâm Viện cũng cầm một chiếc khăn tay nhỏ:
"Viện Viện cũng không nỡ xa bà nội~"
Tôi và Cố Tụng Thanh: "…"
Lúc này Cố Tụng Thanh đã có thể đi lại được rồi.
Hai chúng tôi ăn mặc chỉnh tề.
Trông ai nấy đều rất đạo mạo.
Đến cổng trường mẫu giáo.
Cố Tâm Viện đeo chiếc cặp sách nhỏ xíu, trên đầu búi hai củ tỏi, dùng giọng sữa nói với chúng tôi:
"Chào ba mẹ con vào lớp!"
Tôi tuy không đa sầu đa cảm như bà Cố.
Nhưng cũng có chút lo lắng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!