Chương 2: (Vô Đề)

Hoàn toàn không phản ứng gì với tôi.

Thời gian dài trôi qua, một mình tôi cứ lải nhải không ngừng.

Cứ như thể người có bệnh là tôi vậy.

Dưới sự sắp xếp của nhà họ Cố.

Đứa bé đã có hộ khẩu.

Được đặt tên là Cố Tâm Viện, ngụ ý là tiểu thư danh giá trên đầu quả tim.

Tiếp đó, mỗi ngày tôi đi học về.

Việc đầu tiên là rửa tay, rồi đón lấy bé con Cố Tâm Viện từ tay người giúp việc.

Sau đó đi lên phòng Cố Tụng Thanh ở tầng hai.

Cố Tụng Thanh coi chúng tôi như không khí.

Chúng tôi coi anh ta như đồ trang trí.

Có khi tôi còn mang theo bài tập lên.

Nằm bò trên thảm làm bài hoặc nghịch điện thoại.

Cố Tâm Viện ban đầu chưa biết bò, chỉ có thể nằm ngoan một chỗ.

Con bé có thể tự m*t tay rất lâu.

Không khóc cũng chẳng quấy.

10

Lúc Cố Tâm Viện được khoảng ba tháng tuổi.

Bắt đầu biết lẫy.

Lần đầu tiên con bé lẫy trông như một con rùa nhỏ vậy.

Lật qua rồi là không lật lại được.

Cuống đến mức mặt mũi đỏ bừng.

Tứ chi huơ huơ giữa không trung hồi lâu.

Cuối cùng không nhịn được mà khóc òa lên.

Tôi nghe thấy tiếng mới phát hiện ra, vội vàng bế con bé lên.

"Được rồi được rồi, không sao đâu."

"Oa, con đúng là ngốc thật đấy, suýt nữa thì làm mình nghẹt thở…"

Lảm nhảm vài câu.

Tôi đặt con bé xuống, tiếp tục làm bài.

Nhưng một lát sau, con bé lại lật qua.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!