Chương 45: Đi học có lương

Bên kia chỉ gửi lại duy nhất một dấu hỏi chấm.

Lục Nhiên còn chưa đợi được câu trả lời thì cơn buồn ngủ đã ập tới, cậu nắm chặt điện thoại rồi ngủ thiếp đi.

​Cậu vốn tưởng mình sẽ thấy bất an vì hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện, nhưng kỳ lạ là đêm đó Lục Nhiên ngủ rất ngon, lâu rồi cậu chưa thấy an tâm như vậy. Thậm chí sáng hôm sau cậu còn suýt nữa ngủ dậy muộn.

​Cậu vẫn mua bữa sáng như thường lệ, dắt Đại Hoàng đến Kỷ thị.

Đang đi trên đường, chợt nhớ ra điều gì, cậu lấy điện thoại mở trang tin nhắn.

Kỷ Mân đã trả lời rồi.

Một dòng chữ ngắn gọn, bỏ qua câu hỏi lựa chọn mà đáp rằng: Đại Hoàng đẹp trai hơn.

​Lục Nhiên nhìn màn hình điện thoại một lát, đột nhiên cảm thấy thông suốt hẳn ra.

Cậu ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm vào đôi mắt hạt đỗ của Đại Hoàng hồi lâu. Đại Hoàng bị nhìn đến mức không hiểu gì, tưởng chủ nhân đang chơi với mình nên nhảy lên vồ lấy Lục Nhiên một cái.

Lục Nhiên ôm chặt lấy nó, "chụt" một cái rõ kêu:​"Đúng là con trai mình có sức hút hơn."

​Xem ra không phải vì cậu đẹp trai hơn Trương Lân nên anh ta có ý đồ xấu với cậu.

​Hôm nay khi Lục Nhiên đến Kỷ thị, Kỷ Mân không có ở văn phòng.

Một lát sau, anh mới vừa dặn dò trợ lý bên cạnh điều gì đó vừa quay lại.

Thấy Lục Nhiên ở đó, anh không quên hỏi một câu: "Cân nhắc thế nào rồi?"

​Lục Nhiên ôm Đại Hoàng gật đầu: "Tôi làm!"

​Do dự nhiều làm gì, có tiền không kiếm là đồ ngốc!

Nhưng ngay sau đó cậu lại có chút mờ mịt, hỏi: "Tôi cần phải làm gì?"

​Kỷ Mân nói ngắn gọn: "Chăm sóc tốt con chó của cậu."

​"Dạ?" Chỉ vậy thôi á? Lục Nhiên đột nhiên thấy số tiền lương này có chút "nóng tay".

​Kỷ Mân khựng lại, dường như cũng thấy nội dung công việc này hơi đơn giản quá.

Anh suy nghĩ một chút rồi nói thêm: "Ở bên cạnh tôi, có việc gì không thuận tiện tôi sẽ cần cậu làm."

​Lục Nhiên hiểu ra.

Nhưng ngày hôm đó, cậu vẫn đến tiệm cà phê nơi mình làm việc để xin nghỉ việc, đợi ông chủ đồng ý xong mới rời đi.

​Ngày hôm sau chính thức đi làm, vừa khéo lại là cuối tuần.

Nhưng Kỷ Mân là người không có khái niệm nghỉ cuối tuần nên vẫn đến công ty làm việc như thường lệ. Lục Nhiên ngày đầu nhận việc, tinh thần hăng hái vô cùng.

Cậu dậy thật sớm, đợi sẵn ở bãi đỗ xe của Kỷ thị.

​Xe của Kỷ Mân vừa dừng lại, từ đằng xa anh đã thấy cậu thiếu niên đứng bên cạnh thang máy.

Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc xe, đôi mắt thiếu niên sáng bừng lên, dắt chó chạy vụt tới.

​Quản gia Trần ngồi ở ghế phụ nhìn thấy cảnh này, nhướng mày ngạc nhiên, rồi quay sang nhìn Kỷ Mân ở phía sau với vẻ trêu chọc.

Kỷ Mân đưa tay vỗ trán, khẽ thở dài một tiếng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!