"Cậu xách đi đâu đấy?" Kỷ Mân trầm giọng lên tiếng.
"Hả? Chẳng phải anh bảo không thích ăn sao?" Lục Nhiên hỏi lại.
"Để xuống." Kỷ Mân chỉ chỉ lên bàn, "Hôm nay đột nhiên tôi rất muốn thử."
Lục Nhiên đành phải đi ngược trở lại. Cậu đặt túi giấy lên bàn: "Vậy anh ăn ngon miệng nhé."
"Đây là món đồ ngọt thương hiệu của tiệm tôi đấy, ngày nào cũng hết sạch rất nhanh." Cậu thành thật nói, "Hôm nay khó khăn lắm mới thừa lại một hộp, tôi mua được với giá giảm đấy."
Kỷ Mân: "..."
Lần đầu tiên anh gặp có người tặng món hàng giảm giá tồn kho làm quà cho mình.
Đã vậy còn nói toẹt ra luôn. Cái đứa nhỏ này có thể có chút ý tứ tối thiểu nào không hả?
"Vậy tôi về nhé." Thấy anh có vẻ phải bận rộn đến tận khuya, Lục Nhiên dắt Đại Hoàng rời đi.
"Ừm." Kỷ Mân khẽ đáp một tiếng.
Lục Nhiên đã dắt chó đi ra đến ngoài rồi, đột nhiên nhớ ra gì đó, lại ló đầu vào: "Đúng rồi, anh gửi tôi một tấm ảnh đi."
"Làm gì?" Kỷ Mân hỏi.
"Để in ấn vài thứ ạ." Lục Nhiên lại chắp tay vái vái anh, "Gửi qua WeChat cho tôi là được."
Nói xong, Lục Nhiên dắt Đại Hoàng rời đi.
Đang đi trên đường, điện thoại cậu rung lên một nhịp. Lục Nhiên mở WeChat ra xem, là tin nhắn của Kỷ Mân.
Người đàn ông này chắc là thật sự chẳng có tấm ảnh chụp nào ra hồn, thế mà lại gửi sang một tấm... ảnh thẻ.
Lục Nhiên đột nhiên thấy buồn cười, vừa đi vừa cười đến mức không đứng thẳng nổi lưng.
Sau cùng cậu lại phóng to tấm hình ra. Phải công nhận rằng đẹp trai đúng là một loại đặc quyền, ngay cả tấm ảnh thẻ vốn là "nỗi ác mộng" của mọi người mà gương mặt này của Kỷ Mân vẫn đẹp đến mức khiến người ta phải ghen tị. Tay nghề của thợ ảnh cũng rất khá, đã lột tả được trọn vẹn vẻ lạnh lùng, chán đời trên khuôn mặt anh.
Hai ba tiếng sau.
Tại tòa nhà Kỷ thị, trong văn phòng chủ tịch mới truyền ra vài tiếng động nhỏ. Kỷ Mân sắp xếp lại những tài liệu cần giao cho cấp dưới sang một bên, lại kiểm tra tiến độ của vài dự án từ xa, lúc này mới hơi thả lỏng, dựa lưng vào ghế xe lăn.
Cả tòa nhà đã chìm vào tĩnh lặng. Dòng xe cộ tấp nập ngoài cửa sổ cũng đã thưa thớt hơn.
Kỷ Mân ngồi trong sự im ắng đó một lúc, chuẩn bị tan làm như thường lệ.
Ánh mắt anh khẽ chuyển động, chợt nhìn thấy cái túi giấy trông cực kỳ lạc quẻ với căn văn phòng lạnh lẽo này, và cả cái ổ chó xù xì trên ghế sofa kia nữa.
Có thứ gì đó trong phút chốc đã trở nên khác biệt. Giống như mặt hồ đang tĩnh lặng như tờ, bỗng nhiên có một con cá nhỏ liều lĩnh lao vào, thỉnh thoảng lại vẫy đuôi, khuấy động lên từng vòng gợn sóng.
Kỷ Mân không tắt đèn đi ra ngay. Thay vào đó, anh đến bên cây nước nóng lạnh, hứng một cốc nước nóng hổi, rồi quay lại bàn làm việc, mở cái túi giấy ra.
Một lúc sau, anh đi thang máy xuống lầu.
Phía ngoài thang máy tầng một, quản gia Trần đang lặng lẽ chờ đợi. Cửa chiếc xe thương gia bên ngoài trượt mở, hạ xuống một đoạn cầu dốc dành cho người khuyết tật.
Kỷ Mân và quản gia Trần lên xe.
Quản gia Trần hỏi như thói quen: "Đêm nay ngài muốn dùng món gì cho bữa khuya ạ?"
Thời gian làm việc hàng ngày của Kỷ Mân rất dài, vả lại anh còn duy trì cường độ vận động trong phòng tập nên tiêu hao mỗi ngày rất lớn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!