Chương 40: Cảm ơn

Lục Nhiên nói với Tiểu Vương một tiếng, thu dọn đồ đạc rồi theo Trần Thịnh rời đi. Đợi đến khi lên xe, cậu mới phát hiện Thẩm Tinh Trác cũng ở đó.

Chắc là anh ta nhận ra bản thân không được chào đón cho lắm nên lạ thay, không trực tiếp xông thẳng vào tiệm. Lục Nhiên cũng chẳng để tâm.

Đến nơi, Lục Nhiên liếc nhìn tòa tháp đôi ngoài cửa sổ xe.

Cậu vô cùng ngạc nhiên, nhìn Trần Thịnh với ánh mắt tán thưởng: "Cậu vậy mà vẫn dám quay lại đây ăn cơm cơ à?"

Trần Thịnh và Thẩm Tinh Trác lập tức nhớ lại chuyện xảy ra ở câu lạc bộ này lần trước: "..."

Một lúc sau, Trần Thịnh lặng lẽ quệt mặt: "Tại vì tôi chỉ có thẻ hội viên ở đây thôi."

Đây chính là nơi Lục Nhiên đại chiến với Lâm Y lúc ban đầu. Sau khi vào trong, cậu thấy nhóm Trần Thịnh không đặt phòng bao ở tầng một như lần trước mà đã đổi sang phòng khác.

Trong phòng bật sưởi rất ấm.

Nồi lẩu đã chuẩn bị sẵn đang sôi ùng ục, những quả cà chua nhỏ màu đỏ dập dềnh trong nước lẩu.

Trần Thịnh chào mời mọi người ngồi xuống, cũng không nói gì nhiều, cả bọn hỏi thăm nhau vài câu rồi bắt đầu đánh chén.

Sau khi uống chút rượu, bầu không khí bắt đầu cởi mở hơn. Trần Thịnh nhích ghế lại gần Lục Nhiên.

"Ngại quá nhé anh Lục."

Những người khác cũng nhìn sang. Trần Thịnh gãi gãi má: "Mấy anh em trước đây tuy không nói ra, nhưng cậu cũng biết vòng tròn của bọn tôi mà, đối với con riêng thì luôn có chút..." Nói đoạn anh ta xua tay: "Ai mà ngờ cậu không phải chứ!"

Lục Nhiên nghe mà thấy buồn cười, cũng không nhịn, trực tiếp bật cười thành tiếng.

Cậu thẳng thắn nói: "Không có gì phải ngại cả, địa vị của tôi ở nhà họ Thẩm còn chẳng bằng con riêng đâu."

Con riêng ít nhất còn có một bà mẹ ruột thực sự lo nghĩ cho nó.

Thẩm Tinh Trác ngồi bên cạnh im lặng ăn đồ, siết chặt đôi đũa trong tay.

Mọi người nghe Lục Nhiên nói vậy, trong lòng không khỏi dâng lên chút bùi ngùi.

Trước đây bọn họ đối với Lục Nhiên tuy không quá đáng như Lâm Y, nhưng sự phớt lờ, bài xích, thỉnh thoảng mỉa mai vài câu thì vẫn có.

Thế nhưng Lục Nhiên cơ bản đều mặc kệ.

Có lẽ vì "chiến tích" của Lục Nhiên quá lẫy lừng, nên sự phớt lờ của cậu lại tỏ ra đặc biệt bao dung.

Tất cả những người có mặt ở đây tự hỏi, nếu là bọn họ bị người ngoài coi khinh là con riêng, chắc chắn sẽ đánh cho đối phương đầu rơi máu chảy.

Còn với Lục Nhiên, cậu sẽ ấn đầu bọn họ vào bồn cầu mà xả nước.

Nghĩ đến đó... sự bao dung của Lục Nhiên khiến người ta cảm kích đến phát khóc.

"Haiz, không nói nữa, tâm tình đều nằm trong chén rượu này!" Bàn ăn lại trở nên náo nhiệt.

Ăn xong xuôi, Lục Nhiên ngồi trên sofa tiêu thực, thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài cửa sổ sát đất của phòng bao, đèn hoa đã lên. Giờ này chính là lúc tòa tháp đôi phồn hoa nhất. Tất nhiên chỉ giới hạn ở tòa nhà mở cửa cho công chúng phía ngoài. Tòa nhà bên kia chỉ bật đèn ở hành lang, ngoài cửa vẫn uy nghiêm lạnh lẽo.

Phần sofa bên cạnh hơi lún xuống.

Lục Nhiên quay đầu thấy Thẩm Tinh Trác ngồi xuống cạnh mình.

"Về muộn thế này không sao chứ? Chẳng phải cậu còn phải đi đón con chó của cậu ở cách đây mấy con phố sao?" Thẩm Tinh Trác nói.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!