Trên đường phố sáng sớm thưa thớt bóng người.
Lục Nhiên một tay dắt chó, một tay cầm bánh bao gặm. Thời tiết dạo này khá đẹp, trời quang đãng, qua ngày Đông chí, thời gian mặt trời mọc dần sớm hơn. Ánh nắng vàng óng ả đổ lên lưng khiến người ta thấy ấm áp dễ chịu.
Lục Nhiên dắt Đại Hoàng đi về phía cửa hàng thú cưng để gửi. Đại Hoàng nép sát vào chân cậu, đôi mắt hạt đỗ đen láy cứ dính chặt vào cái bánh bao trong tay cậu.
"Dame (Không được)." Lục Nhiên thản nhiên gặm bánh, "Mày đã ăn hạt rồi."
Đại Hoàng ngáp một cái, phát ra hai tiếng hừ hừ sốt ruột, mắt vẫn không rời Lục Nhiên lấy một giây. Lục Nhiên bị nhìn đến mức không chịu nổi nữa.
"Được rồi, một miếng nhỏ thôi đấy." Nói đoạn, cậu xé một mẩu vỏ bánh bao nhỏ nhét vào miệng Đại Hoàng. Bước chân của Đại Hoàng lập tức trở nên hăng hái hẳn lên.
Sau khi gửi Đại Hoàng vào cửa hàng, Lục Nhiên quay người đi bộ đến tiệm cà phê làm việc.
Dạo này cậu hơi phiền lòng. Vì những trải nghiệm từ kiếp trước, Lục Nhiên rất ghét việc người quen đến làm phiền công việc của mình.
Thế mà mấy ngày nay, hết Kỷ Mân, người có liên quan đến Thẩm Tinh Ngộ tìm đến đòi giới thiệu việc làm, lại đến Thẩm Tinh Trác bỗng dưng đổi tính chạy tới chuyển tiền cho cậu một cách bất thường.
Mọi chuyện nhìn qua thì đều là chuyện tốt, nhưng lại khiến Lục Nhiên cảm thấy không thoải mái.
Cậu đi đường tắt xuyên qua công viên bên cạnh, đi được vài bước thì thấy một bóng lưng quen thuộc phía trước. Lục Nhiên theo bản năng bước nhanh lên, ghé đầu nhìn một cái rồi ngạc nhiên reo lên:
"Chú ạ! Thực sự là chú sao?"
Quản gia Trần cũng hơi bất ngờ. Ông nhìn những giọt sương vương trên ngọn tóc Lục Nhiên, mỉm cười hỏi: "Cậu bạn nhỏ, hôm nay cũng đang nỗ lực sống tốt nhỉ."
"Tất nhiên rồi ạ."
Lục Nhiên thường cảm thấy Kỷ Mân là một tên thần kinh tính tình quái gở, nhưng cậu lại rất quý vị quản gia Trần bên cạnh anh ta. Có lẽ vì ánh mắt quản gia Trần nhìn cậu luôn rất hiền từ, chưa bao giờ lộ vẻ khác lạ vì thân thế hay mối quan hệ mập mờ của cậu với nhà họ Thẩm.
"Hôm nay chú không đi làm ạ?" Lục Nhiên hỏi.
Quản gia Trần cười nói: "Tuổi già rồi, mỗi tuần cũng phải dành ra vài ngày nghỉ chứ. Hôm nay ta hẹn bạn già đi đánh cờ." Ông đưa cho Lục Nhiên xem hộp cờ tướng đang cầm trên tay.
Lục Nhiên có chút kinh ngạc. Tên đại ma đầu Kỷ Mân đó mà cũng biết cho người khác nghỉ phép sao?
Quản gia Trần nhìn thấu suy nghĩ của cậu, ông lắc đầu cười hỏi: "Cháu tưởng công việc của ta là 24 giờ không nghỉ cả năm sao?"
Lục Nhiên gãi đầu ngượng ngùng gật đầu.
Quản gia Trần thấy khá thú vị, không biết Kỷ Mân có biết mình trong lòng cậu bạn nhỏ này lại có hình tượng như vậy không?
Hai người đi qua con đường nhỏ ven công viên. Từ đây, vừa vặn có thể nhìn thấy một công trường đang thi công dở dang bên cạnh.
Hiện tại công trường đã bị phong tỏa, nhân viên tòa án đang dán giấy niêm phong, xung quanh còn chăng dây cảnh báo an toàn.
Lục Nhiên và quản gia Trần dừng chân quan sát một lúc. Cậu chợt nhận ra, đây hình như là công trường của nhà họ Hồ. Trước đó, tên tóc vàng đã lái siêu xe đâm vào chó của cậu.
Lục Nhiên đăng một cái video lên mạng, không ngờ lại gây ra phản ứng dây chuyền mà không ai lường trước được. Nhà họ Hồ bị điều tra, mọi góc khuất bị che giấu bấy lâu đều bị lôi ra ánh sáng.
Quản gia Trần nhắc nhở: "Công trình này bị phát hiện có vấn đề về vật liệu chịu lực, vài ngày tới sẽ bị dỡ bỏ."
Lục Nhiên kinh hãi: "May mà tra ra được."
Ở đây vốn định xây một trung tâm thương mại, nếu thực sự xảy ra chuyện thì thương vong chắc chắn sẽ rất nghiêm trọng.
"Chuyện này cũng phải cảm ơn cháu đấy." Quản gia Trần nhìn cậu nói.
"Cháu ạ?" Lục Nhiên có chút ngơ ngác. Cậu dời tầm mắt đi chỗ khác, nói: "Chẳng phải... là do Kỷ tiên sinh làm sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!