Thẩm Tinh Nhiễm nằm mơ cũng không ngờ tới. Có một ngày, khi cậu ta tìm đến Thẩm Tinh Trác để cầu cứu, Thẩm Tinh Trác lại chẳng thèm quan tâm cậu ta đang nói cái gì, ngược lại còn túm lấy cậu ta mà hỏi xem có phải Lục Nhiên đã chịu uất ức hay không.
"Anh, anh đang nói cái gì thế?" Thẩm Tinh Nhiễm không thể tin nổi.
Cậu ta theo bản năng né tránh câu hỏi của Thẩm Tinh Trác, kéo lấy cánh tay anh nài nỉ: "Anh ơi, anh mau giúp em với, chỉ có anh mới giúp được em thôi!"
"Thẩm Tinh Nhiễm."
Thẩm Tinh Trác gọi cậu ta một tiếng. Gọi cả họ lẫn tên.
Thẩm Tinh Nhiễm ngơ ngác ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt u tối của Thẩm Tinh Trác. Biểu cảm của Thẩm Tinh Trác lúc này khiến Thẩm Tinh Nhiễm cảm thấy rất lạ lẫm.
Cậu ta từng thấy Thẩm Tinh Trác nổi trận lôi đình, tức giận, hoặc khi hai người giận dỗi nhau. Nhưng lần này, giọng điệu của Thẩm Tinh Trác lại bình tĩnh đến lạ kỳ.
Anh cứ bình thản nhìn chằm chằm cậu ta mà hỏi: "Là em làm đúng không?"
Một câu nói khiến Thẩm Tinh Nhiễm nhảy dựng lên như mèo bị dẫm phải đuôi. Cậu ta hoảng sợ tột độ. Thẩm phu nhân đối xử lạnh nhạt với cậu ta, mà ngay cả Thẩm Tinh Trác cũng như vậy sao?
"Anh, em không có." Thẩm Tinh Nhiễm không rõ Thẩm Tinh Trác đã biết được bao nhiêu, chỉ có thể cố gắng tự bào chữa: "Đó là ý định của riêng Trương Lân! Anh ta chỉ nói với em là muốn tìm Lục Nhiên gây rắc rối thôi, em còn từng khuyên anh ta nữa mà. Em thật sự không biết anh ta định ngủ với Lục Nhiên!"
Thẩm Tinh Nhiễm nói cũng là sự thật. Nhưng cậu ta vừa dứt lời, đã thấy thần sắc của Thẩm Tinh Trác đột ngột trở nên hung dữ: "Mày nói cái gì?"
Thẩm Tinh Trác thậm chí còn tiến lên một bước túm lấy cổ áo Thẩm Tinh Nhiễm: "Nó định làm gì Lục Nhiên cơ?!"
Thẩm Tinh Nhiễm trong lòng hối hận muốn chết. Cậu ta đang định nói thêm vài câu, nhưng Thẩm Tinh Trác đã mạnh bạo buông tay ra, sải bước quay trở lại.
Thẩm Tinh Nhiễm vẫn nhớ mục đích mình đến đây.
Cậu ta vội vàng chạy tới chặn Thẩm Tinh Trác lại, hỏi: "Anh ơi, anh giúp em một việc được không?"
Trong mắt Thẩm Tinh Trác gần như đang bốc hỏa. Anh ta vừa đi về phía xe, vừa cố nén cơn giận hỏi: "Giúp cái gì?"
"Anh... anh..." Thẩm Tinh Nhiễm cố ép xuống sự hoảng loạn trong lòng, van nài, "Giống như lúc nhỏ ấy, anh hãy nói với mẹ rằng, lời đồn về đứa con riêng là do anh nghĩ ra được không?"
Bước chân Thẩm Tinh Trác khựng lại. Anh nhìn Thẩm Tinh Nhiễm với vẻ không thể tin nổi. Nhìn vào đứa em trai mà mình đã nuông chiều biết bao nhiêu năm nay.
"Thẩm Tinh Nhiễm, mày đang nói cái quái gì thế?" Anh hỏi.
"Anh! Anh nghe em nói đã." Thẩm Tinh Nhiễm cuống quýt giải thích, "Anh là con trai ruột của mẹ, bà ấy dù có giận thì cũng không giận lâu đâu, càng không làm gì được anh cả. Nhưng em chỉ là con nuôi thôi mà, nên anh giúp em một lần được không?"
Hôm nay gió rất lớn. Gió lạnh luồn qua những khe hở, rít lên những tiếng chói tai.
Thẩm Tinh Trác cúi đầu nhìn Thẩm Tinh Nhiễm. Anh đột nhiên muốn cười, hỏi: "Mày nghĩ mẹ sẽ tin à? Tại sao tao phải nhắm vào Lục Nhiên, rồi rêu rao nó là con riêng?"
Thẩm Tinh Nhiễm đột nhiên sụp đổ. Khoảng thời gian này cậu ta vừa phải chịu sự bạo lực lạnh của Thẩm phu nhân, giờ đây Thẩm Tinh Trác vốn luôn chiều chuộng mình lại có thái độ này.
Thẩm Tinh Nhiễm rốt cuộc không nhịn được nữa. Cậu ta thu lại vẻ yếu đuối trên mặt, không thể tin nổi mà chỉ tay vào Thẩm Tinh Trác mắng: "Thẩm Tinh Trác, anh bị làm sao thế hả? Anh rốt cuộc bị làm sao vậy?"
"Chẳng phải anh luôn ghét Lục Nhiên sao?"
"Tại sao bây giờ em đang cầu xin anh, mà anh cứ mở miệng ra là Lục Nhiên, Lục Nhiên, Lục Nhiên!"
"Nó sống hay chết thì liên quan gì đến anh!"
"BỞI VÌ NÓ LÀ EM TRAI TAO!"
Thẩm Tinh Trác gầm lên một tiếng. Tiếng hét lẫn trong tiếng gió rít, gần như muốn xé toạc màng nhĩ người ta.
"Rầm" một tiếng. Thẩm Tinh Trác đóng sầm cửa xe, rời đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!