Chương 34: Đứa Con Riêng

Kỷ Mân: "..."

Anh khẽ rủ mi mắt, ánh mắt lướt nhìn qua một cách kín đáo, đếm lại số túi trong tay Lục Nhiên.

Ít nhất là mười cái.

Mà đây còn là kết quả sau khi đã lên lầu giao xong một đợt rồi.

Kỷ Mân chậm rãi thu hồi tầm mắt, cũng không thèm chú ý nữa. Nhưng mấy cái túi giấy rủ bên gối anh cứ lắc lư liên tục. Quai túi giấy từ khuỷu tay ai đó từ từ trượt xuống, rồi lại bị xách lên một cách đầy chật vật. Động tác biên độ lớn đến mức gần như đập thẳng vào mặt Kỷ Mân.

Ánh mắt Kỷ Mân thuận theo túi giấy, trượt đến cánh tay có chút gầy yếu của thiếu niên.

Khựng lại một chút, anh vẫn nhàn nhạt hỏi: "Không phải đã nhận tài trợ của nhà họ Thẩm rồi sao? Sao còn đi làm mấy việc này?"

Dứt lời.

"Ting" một tiếng, thang máy đã đến tầng.

Cửa thang máy mở ra.

Thiếu niên bên cạnh xách đống túi giấy "loạt xoạt" đi ra ngoài. Vừa chen ra khỏi cửa thang máy, bước chân lại khựng lại, quay đầu nhìn anh. Đôi mắt đen vốn có đường nét ngoan ngoãn ấy giờ đây lại nhìn anh đầy hung hăng.

"Tất nhiên là để nếm mật nằm gai, mưu đồ bất chính rồi."

Kỷ Mân cau mày. Đây chính là câu nói mà anh đã từng nói ngày hôm đó.

Thiếu niên xoay hẳn người lại. Chẳng những không có vẻ lúng túng khi bị chỉ trích, ngược lại còn nhìn anh đầy lý lẽ hùng hồn, kiêu ngạo nói:

"Anh cũng đã nói rồi đấy thôi, những thứ đó đều không thuộc về tôi."

"Cái này không thuộc về tôi, cái kia cũng không thuộc về tôi. Đồ tốt trên đời này đầy ra đó, nhưng lúc nào cũng có người đóng cái dấu lên đầu tôi, bảo là tôi không xứng."

Đôi mắt Lục Nhiên sáng rực: "Nếu tôi mà thật sự chấp nhận số phận, thì thà khỏi sống cho xong. Không thuộc về tôi thì đã sao, không cho phép tôi cướp lấy chắc?"

Kỷ Mân bị nói cho sững sờ hồi lâu. Đã rất nhiều năm rồi, không có ai dùng ngữ khí này, thái độ này để nói chuyện với anh. Đã vậy, nội dung còn toàn là mấy lời ngụy biện cưỡng từ đoạt lý.

Đến khi anh hoàn hồn lại.

Thiếu niên đã sớm xách túi giấy chạy mất dạng. Vì sững sờ quá lâu nên cửa thang máy cũng chậm rãi khép lại, nhốt luôn Kỷ Mân – người vốn đang định ra ngoài – ở bên trong.

Kỷ Mân tức đến đau cả gan. Vừa thấy nghẹn lòng, lại vừa có chút "giận sắt không thành kim.

Anh đã cho Lục Nhiên cơ hội để tự mình bay cao. Nhưng Lục Nhiên cứ khăng khăng đi theo ý mình, nhất quyết phải dây dưa với nhà họ Thẩm. Anh vốn không có thói quen đi cứu giúp kẻ ngu xuẩn.

Nhưng không hiểu sao.

Ngọn lửa nhảy nhót trong đáy mắt thiếu niên vừa rồi dường như đã khắc sâu vào đại não anh.

Đến khi thang máy dừng lại lần nữa thì đã là tầng khác. Kỷ Mân sau khi đi ra ngoài, liếc mắt qua cửa sổ một cái. Vừa vặn nhìn thấy Lục Nhiên sau khi giao xong đồ ăn, đang xách vài cái túi giấy còn sót lại đi ra khỏi tòa nhà.

Thiếu niên rủ mắt, bước đi trong làn gió lạnh căm căm.

Hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ dương dương tự đắc vừa mới khi nãy.

Chỉ nhìn thoáng qua một cái, Kỷ Mân liền điều khiển xe lăn rời đi.

Sắp đến Tết Nguyên Đán.

Các thương hiệu xa xỉ lớn bắt đầu cho đặt trước sản phẩm mới của mùa xuân. Thẩm phu nhân – người đã buồn bực suốt một thời gian dài – cuối cùng cũng lấy lại vẻ rạng rỡ, bà dẫn theo Thẩm Tinh Nhiễm cùng hội các phu nhân giàu có đi dạo trung tâm thương mại để giải khuây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!