Chương 33: Hiểu Lầm

Kỷ Mân suýt chút nữa thì tức đến bật cười.

Anh đứng tại chỗ để gió lạnh thổi vào một hồi lâu. Đến khi quản gia Trần ra tìm, thấy sắc mặt anh cũng phải ngẩn ra: "Sao ngài ra ngoài hóng gió mà lại thành ra nông nỗi này?"

Với thói quen vui giận không lộ ra mặt của Kỷ Mân, mà có thể bị chọc giận đến mức này đúng là chuyện hiếm thấy.

"Ai biết được." Kỷ Mân cười khẩy một tiếng, điều khiển xe lăn đi vào trong.

Anh cũng không quên dặn dò quản gia Trần: "Hủy bỏ cái suất tài trợ cá nhân kia đi."

Quay lại hội trường, Lục Nhiên thuận lợi ký hợp đồng với nhà họ Thẩm. Cậu thừa biết chỉ cần bước chân ra khỏi buổi đại hội này, người nhà họ Thẩm sẽ lập tức lật lọng, nên đã chốt chặt hợp đồng ngay tại chỗ.

Nhân tiện, cậu còn thừa cơ đòi hỏi thêm, điều chỉnh lại mức độ tài trợ lên cao hơn, còn cố tình nhắc lại chuyện tiền thuê nhà.

"Gậy ông đập lưng ông", sắc mặt Thẩm phu nhân khó coi đến cực điểm.

Đại hội kết thúc, Lục Nhiên đi lang thang một mình trong trường.

Trời rất lạnh.

Lá cây trong trường rụng đầy, phủ hết lớp này đến lớp khác trên con đường lát đầy sỏi đá. Lục Nhiên bỗng nhiên rất nhớ Đại Hoàng.

Những con đường phủ ngập lá rụng thế này, chắc chắn Đại Hoàng sẽ rất thích đi.

Nhưng Đại Hoàng không có ở đây, cũng không vào trường được.

Lục Nhiên đứng ngẩn ngơ tại chỗ một lát, rồi nhìn về phía cửa hàng thức ăn nhanh KFC ở cổng trường. Cậu kiểm tra số dư trong điện thoại, rồi vào cửa hàng xếp hàng.

Cậu không gọi gà rán, cũng không gọi burger, mà chỉ gọi kem ốc quế – thứ vốn ít được mua vào mùa này. Cậu còn gọi một lúc bốn cái.

Xe của Kỷ Mân vừa ra khỏi cổng trường, vừa lên đường đã nhìn thấy cái tên vừa mới chơi khăm mình đang dùng hai tay ôm bốn cây kem mà cắn.

Dạo này trời rất lạnh, gió Tây Bắc thổi lồng lộng. Cái người kia vừa bị gió thổi đến run lẩy bẩy, vừa bướng bỉnh thò đầu ra gặm kem. Cậu ta còn rất công bằng, mỗi cây cắn một miếng lần lượt xoay vòng. Cắn xong một miếng thì lạnh đến mức rùng mình một cái, đợi dịu đi lại tiếp tục thò đầu ra cắn tiếp.

Có lẽ vì thấy hả giận, Kỷ Mân không tự chủ được mà nhìn rất lâu.

Cho đến khi giọng nói mang theo ý cười của quản gia Trần vang lên từ ghế trước: "Có cần dừng xe không thưa ngài?"

"Dừng xe làm gì?" Giọng Kỷ Mân hằn học, "Nếu ông muốn làm tài xế taxi thì tự xuống mà đổi xe khác."

Quản gia Trần thở dài: "Ôi dào, già rồi, tài xế taxi thì làm không nổi. Không so được với ai đó, còn nổi hứng học theo trẻ con đóng vai kẻ bắt cóc cơ đấy."

Kỷ Mân: "..."

Quản gia Trần tiếp tục: "Còn khiến người ta suýt chút nữa... à không, là đã báo cảnh sát rồi."

"... Chú Trần!" Kỷ Mân bất lực lên tiếng.

Quản gia Trần cuối cùng cũng cười hì hì cho qua chuyện này.

Trong xe khôi phục lại vẻ yên tĩnh.

Cái người đang đứng gặm kem bên đường đã vào trong tiệm để tránh gió, rốt cuộc cũng lướt qua chiếc xe thương vụ đang bật điều hòa ấm áp này.

Một hồi lâu sau.

Trong xe mới vang lên tiếng thở dài cực nhẹ của Kỷ Mân: "Người không cứu nổi thì còn cứu làm gì?"

"Chỉ là một... đứa con riêng có mưu đồ bất chính mà thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!