Mồ côi.
Hai chữ này giống như đang tát thẳng vào mặt tất cả thành viên nhà họ Thẩm.
Tấm vải che xấu hổ mà Thẩm phu nhân vừa mới cố kéo lên trong lòng, ngay lập tức bị l*t s*ch.
Bà ta ngồi dưới đài, ngẩng đầu nhìn Lục Nhiên phía trên. Trong khoảnh khắc, cảm giác như linh hồn bị rút khỏi cơ thể, bà ta thậm chí còn thấy cảnh tượng này thật nực cười.
Con trai bà ta đứng trên sân khấu, nói với người mẹ đang ngồi dưới sân khấu rằng: "Tôi là một đứa trẻ mồ côi."
Một mặt, Thẩm phu nhân thấy hoang đường và phẫn nộ. Trong đầu bà ta toàn là suy nghĩ: Lục Nhiên vẫn chưa thấy đủ hay sao? Nó đến cái đại hội tài trợ này để làm gì?
Mặt khác, mắt bà ta lại không kìm được mà quét qua người Lục Nhiên. Giống như lần đầu tiên thực sự nhìn thấy đứa con trai này, võng mạc của bà ta liên tục truyền về não bộ những thông tin vụn vặt.
Tóc của Lục Nhiên hơi dài rồi, sao không đi cắt đi.
Quần áo của nó dường như rất cũ, mép vải bạc màu, cổ tay áo dường như còn hơi sờn rách. Chất liệu cũng chẳng tốt, trông không đủ mềm mại thoải mái, loại vải này ở nhà họ Thẩm dùng làm giẻ lau còn chẳng đáng.
Mỗi khi nhìn thấy thêm một chút, sự hoảng loạn trong tâm trí Thẩm phu nhân lại tăng thêm một chút. Ngay sau đó chính là cảm giác giận quá hóa thẹn như một thói quen.
Đều là do nó tự chuốc lấy.
Tự chuốc lấy thôi!
Nếu không thì mấy đứa con trai khác của bà sao không bị như vậy?
Dù đại não có gào thét thế nào, những ánh mắt như có như không của những người xung quanh quét tới vẫn khiến Thẩm phu nhân nhớ về chuyện của rất nhiều năm trước.
Lần đó cả nhà đi du lịch. Trên đường xảy ra chút sự cố, bà và Thẩm Hồng Nguyên cãi nhau một trận kịch liệt.
Tình huống lúc đó Thẩm phu nhân đã không nhớ rõ nữa. Bà chỉ nhớ mình thu mình trong chiếc xe RV (xe nhà di động) tự thương tự khóc, hình như có đứa nhỏ nào đó lại gần, ôm lấy chân bà nói gì đó.
Thẩm phu nhân quát lớn một tiếng: "Cút!"
Cái cục bột mềm mại kia ngẩn ra một lúc, đứng chôn chân tại chỗ, tay chân luống cuống.
Sau đó nữa, Thẩm phu nhân thực sự không nhớ rõ. Mãi cho đến khi tới biệt thự nghỉ dưỡng, mới có người phát hiện tiểu thiếu gia nhà họ Thẩm đã mất tích.
Khoảnh khắc nhận được tin đó, Thẩm phu nhân cũng giống như ngày hôm nay, cảm giác như tất cả mọi người đều dùng ánh mắt để chỉ trích sự tắc trách của bà.
Cũng may.
Thẩm phu nhân nghĩ tới điều gì đó, đột nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Cũng may, nhà họ Thẩm chưa công bố thân phận của Lục Nhiên. Cũng may, không ai biết mối quan hệ giữa bà và Lục Nhiên.
Đợi đến khi Thẩm phu nhân điều chỉnh xong tâm trạng, ngẩng đầu nhìn lên lần nữa thì thiếu niên trên đài đã xuống sân khấu. Thần kinh đang căng cứng của bà ta hơi giãn ra.
Đúng lúc này, bà Lâm ngồi bên cạnh quay sang, nhìn Lục Nhiên vừa bước xuống đài, rồi lại nhìn Thẩm phu nhân, nói: "Sao có thể để đứa trẻ đó đến đây?"
Trái tim vừa mới buông xuống của Thẩm phu nhân bỗng nảy lên một cái: "Bà... bà nói cái gì cơ?"
Bà Lâm liếc nhìn bà ta, tán gẫu theo kiểu người từng trải: "Gia đình như chúng ta, ở địa vị này thì cũng nên rộng lượng một chút. Ở nhà làm loạn là việc ở nhà, làm loạn ra ngoài rồi thì mặt mũi chẳng ra làm sao cả."
Đầu óc Thẩm phu nhân vẫn còn mịt mờ, căn bản không hiểu bà Lâm đang ám chỉ điều gì.
Rộng lượng cái gì?
Bên kia chiếc bàn dài, Thẩm Tinh Nhiễm tình cờ nghe được một câu thì lặng lẽ cúi đầu, siết chặt ngón tay.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!