Bữa tiệc mừng thọ của Thẩm Hồng Nguyên đã kết thúc.
Thế nhưng, trò cười của nhà họ Trương lại bắt đầu lan truyền rộng rãi.
Dù e ngại thân phận của Kỷ Mân nên người trong giới khi bàn tán đều có chút thu liễm, nhưng hóng hớt vốn là bản tính của con người. Thi thoảng lại có người mô tả sống động như thật cái bộ dạng Trương Lân mông trần chạy thục mạng ra ngoài.
Nhưng Đinh Duy thì hoàn toàn không hay biết gì.
Hôm đó sau khi thoát khỏi tay Lục Nhiên và thông báo cho Trương Lân xong, gã đã lấy cớ đau bụng để trốn vào nhà vệ sinh, sau đó còn rời tiệc sớm.
Dù sao đây cũng là lần đầu làm chuyện này, trong lòng Đinh Duy rất hoảng, chỉ sợ người khác biết chuyện có liên quan đến mình. Một mặt gã tự trấn an rằng được thiếu gia nhà họ Trương để mắt tới là phúc phận của Lục Nhiên, mặt khác lại không nhịn được lo lắng nếu Lục Nhiên truy cứu thì gã phải làm sao.
Thế nhưng chờ đợi mấy ngày, gã không thấy Lục Nhiên đến tìm mình gây phiền phức, cũng không nghe nói Lục Nhiên xảy ra chuyện gì. Đinh Duy dần dần buông lỏng cảnh giác.
Quả nhiên gặp phải loại chuyện này, Lục Nhiên không dám rêu rao. Nó chỉ là một đứa mồ côi, lại chẳng có ai chống lưng, có gì mà dám làm rùm beng lên cơ chứ? Chẳng thà ôm chặt lấy đùi của Trương thiếu gia còn hơn.
Đinh Duy cũng tò mò về hiện trường hôm đó, không nhịn được mà bắt đầu dò hỏi mấy người bạn học cũng tham dự bữa tiệc. Thực ra hôm đó sau khi về, gã đã thăm dò một cách kín đáo nhưng mấy người kia đều kín miệng như bưng, vẻ mặt như thể đã nhìn thấy thứ gì đó không thể nói ra.
Đinh Duy cũng có thể hiểu được. Xảy ra chuyện trong một bữa tiệc lớn như thế, chắc chắn không thể truyền ra ngoài. Nhưng giờ đã qua vài ngày, Đinh Duy tìm cơ hội hỏi lại: "Hôm bữa tiệc có phải đã xảy ra chuyện gì không?"
Cậu bạn học sửng sốt: "Chuyện lớn như thế mà cậu không biết à?"
Đinh Duy cố tỏ ra bình tĩnh: "Chuyện gì cơ?"
Mấy người bạn học nhìn nhau, ra hiệu một cách đầy ẩn ý: "Thì là cái gã Trương thiếu gia đó, bị người ta phát hiện... tr*n tr**ng... khụ khụ."
Nói đoạn, cậu ta nháy mắt mấy cái để Đinh Duy tự hiểu.
"Ồ..." Đinh Duy hoàn toàn yên tâm.
Xem ra là việc đã thành rồi. Làm "chuyện đó" thì chả phải tr*n tr**ng là gì.
Bên cạnh việc yên tâm, Đinh Duy bắt đầu mong chờ lời hứa hẹn của Trương Lân. Đó là suất tuyển thẳng cao học của chuyên ngành họ đấy! Có suất này rồi, ba năm đại học tiếp theo gã chỉ cần chơi bời là xong. Đến lúc đó gã có thể thong dong nhìn Lục Nhiên vất vả chạy vạy vì tín chỉ, liều mạng đuổi theo những thứ mà gã đã có sẵn. Nghĩ đến thôi đã thấy sướng phát điên rồi.
Ngoài suất tuyển thẳng, lần này gã cũng coi như đã giúp được Trương Lân một tay, tạo được ấn tượng tốt trước mặt vị thiếu gia này. Nói thế nào thì cũng coi như một chân bước được vào giới con nhà giàu của bọn họ, biết đâu năm sau gã cũng có thể vào được Học viện Tinh Anh!
Đinh Duy đắc ý chờ đợi Trương Lân đến cảm ơn mình. Thế nhưng đợi mãi, đợi mãi, Trương Lân cứ như bốc hơi khỏi nhân gian, mãi không thấy xuất hiện. Đinh Duy đã mấy lần đến canh chừng ở tòa nhà giảng đường của Học viện Tinh Anh nhưng cũng không gặp Trương Lân đến tìm Thẩm Tinh Nhiễm.
Trong lúc chờ đợi, Đinh Duy lại bắt đầu thấy hoảng. Qua thêm vài ngày, Đinh Duy mới gặp được Trương Lân ở cửa phòng thí nghiệm.
Đinh Duy thầm nghĩ: Tới rồi!
Gã tươi cười tiến lên chào hỏi: "Trương thiếu!"
Vừa nói gã vừa cố đè nén sự đố kỵ trong lòng, mặt cười nịnh nọt: "Đến tìm Lục Nhiên đúng không ạ?"
Trương Lân nghe vậy chậm rãi quay đầu, nhìn chằm chằm Đinh Duy với ánh mắt cực kỳ đáng sợ: "Mày còn có mặt mũi mà nhắc đến Lục Nhiên với tao à?"
Đinh Duy ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Gã cứ ngỡ Trương Lân đang muốn đòi lại công bằng cho bạn tình Lục Nhiên.
Thế là gã vẫn dùng vẻ mặt trêu chọc, huých vai Trương Lân một cái: "Ầy, nếu không có tôi giúp sức thì sao ngài có được trải nghiệm như ngày hôm đó chứ?"
Lời này rõ ràng là đang kể công. Nhưng nói xong, gã lại thấy Trương Lân như sực tỉnh đại ngộ: "Hóa ra quả nhiên là mày!"
"Đúng rồi, là tôi mà, ngài quên rồi sao!" Đinh Duy mừng rỡ đáp lời.
Gã còn nháy mắt ra hiệu với Trương Lân: "Sao nào? Chuyện xảy ra đêm yến tiệc đó, ngài có hài lòng không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!