Lục Nhiên không hề do dự, ôm lấy chú chó bước thẳng lên xe.
Sau khi đặt Đại Hoàng vào trong, cậu còn quay đầu lại, dùng điện thoại chụp lại biển số chiếc xe thể thao của thằng đầu vàng. Làm xong việc đó, cậu như sực nhớ ra điều gì, đưa mắt nhìn quanh lề đường, tìm đến một cô gái rồi dặn dò gì đó, sau đó mới quay trở lại xe.
Suốt cả quá trình, cậu vẫn luôn ghi nhớ "thiết lập nhân vật" bị tông xe của mình, đi khập khiễng rất chậm.
Tài xế chiếc xe thương vụ lại không hề thúc giục lấy một lời.
Nhìn Lục Nhiên bước lên chiếc xe đó, rồi nhìn cánh cửa sau từ từ đóng lại, thằng đầu vàng ngã ngồi bệt xuống đất, lẩm bẩm: "Thôi xong đm, đời mình tàn rồi!"
Nói rồi, gã hốt hoảng gọi điện thoại cho Thẩm Tinh Trác: "Anh Trác, sao... sao anh lại bắt em làm cái việc này chứ!"
Đầu dây bên kia Thẩm Tinh Trác vẫn đang hỏi về con chó.
Thằng đầu vàng gào lên trong sụp đổ: "Đây là chuyện con chó à! Đm sao anh lại chọn cái đoạn đường này hả!"
Trong xe thương vụ.
Lục Nhiên ngồi yên lặng ở hàng ghế sau. Chiếc xe này rộng rãi đến lạ lùng. Đáng lẽ nó phải có kiểu hình tám chỗ ngồi, nhưng không hiểu sao hàng ghế giữa đã bị dỡ bỏ.
Lục Nhiên ngồi ở vị trí cuối cùng, trước mặt là một tấm vách ngăn màu đen. Cả khoang xe tối sầm, chỉ thỉnh thoảng có vài tia đèn đường lọt qua cửa sổ.
Lục Nhiên không hề quan sát xung quanh quá nhiều. Toàn bộ sự chú ý của cậu đều đặt lên chú chó nhỏ trên gối.
Đại Hoàng tuy tên là Đại Hoàng, nhưng thực tế nó rất nhỏ bé, đứng lên chưa cao đến đầu gối cậu, có thể nằm gọn lỏn trong lòng cậu.
Lục Nhiên cẩn thận kiểm tra lông tóc và vết thương ở chân của Đại Hoàng. Cậu là sinh viên khoa Y thú y của Đại học Y, năm đó cậu đăng ký ngành này chính là vì Đại Hoàng.
Sau khi kiểm tra một lượt, Lục Nhiên mới thực sự trút được gánh nặng. Cậu âu yếm xoa đầu Đại Hoàng: "Có nhớ ba không hả? Ba nhớ con chết đi được!"
Lục Nhiên ôm Đại Hoàng hôn chùn chụt mấy cái. Đại Hoàng hừ hừ trong cổ họng rồi l**m mặt cậu, y hệt như mùa đông của chín năm về trước.
Mắt Lục Nhiên hơi cay. Có lẽ trong mắt Đại Hoàng, nó chỉ mới xa chủ nhân vài tiếng đồng hồ. Nhưng với Lục Nhiên, cậu đã mất đi Đại Hoàng mười mấy năm rồi.
Trong suốt thời gian nằm trên giường bệnh, Lục Nhiên nhớ nhất chính là Đại Hoàng. Chứng kiến nhà họ Thẩm hại chết nó là điều khiến Lục Nhiên hối hận nhất kiếp trước.
Cậu kìm nén nóng hổi nơi hốc mắt, nắn nắn đệm thịt của Đại Hoàng, giọng điệu tỏ vẻ vô tâm: "Cũng may thương thế không nặng, chứ nếu con mà thực sự tàn phế, nằm im một chỗ không nhúc nhích được, thì thà chết đi còn hơn ấy."
Lục Nhiên không phải đang nói Đại Hoàng, mà là nói chính mình.
Ngay khi lời này vừa dứt, từ khoang xe phía trước vốn đang tĩnh lặng, bỗng phát ra một tiếng động lạ.
Lục Nhiên ngẩng đầu nhìn về phía tấm vách ngăn.
Một lát sau, tấm vách ngăn được kéo nhẹ lộ ra một khe hở, một người đàn ông trung niên nghiêng mình nhìn sang.
Người này tóc tai chải chuốt tỉ mỉ, ăn mặc cũng một mực chỉnh tề, nhưng thái độ lại vô cùng hòa nhã, ôn tồn hỏi:
"Cậu sinh viên này, phía trước là đồn cảnh sát, xin hỏi cậu muốn đến bệnh viện trước hay muốn xuống ở đồn cảnh sát?"
"Đều không đi, phiền chú ghé vào bệnh viện thú y gần nhất ạ." Lục Nhiên đáp.
Người đàn ông trung niên thoáng ngẩn ra, hạ mắt nhìn xuống đầu gối của cậu.
Lục Nhiên ngồi vững vàng ở ghế sau, trên đầu gối còn đặt một con chó. Nhìn kiểu gì cũng chẳng thấy giống cái dáng vẻ đi khập khiễng vừa nãy chút nào.
Lục Nhiên bình thản nhìn lại, chẳng có lấy một tia chột dạ khi bị bóc trần màn ăn vạ.
Tố chất tâm lý của người đàn ông trung niên cũng rất tốt, chỉ mỉm cười chấp nhận sự thật. Ông ấy quay người lại dường như để xin ý kiến của người khác, sau đó mới tiếp tục nghiêng mình, cười nói với Lục Nhiên: "Được, vừa hay cũng thuận đường."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!