Chương 28: Yến Tiệc (Kết)

Kỷ Mân lặng lẽ nhìn Lục Nhiên.

Anh không hiểu nổi tại sao cái tên nhóc này rõ ràng đến cái bao cao su còn chẳng biết là cái gì, mà giờ mở mồm ra là một câu "ngủ", hai câu "ngủ".

Lục Nhiên chẳng buồn quan tâm đến anh, lại cúi người tiếp tục "đại nghiệp" của mình.

Cậu biết Kỷ Mân có quen biết với Thẩm Tinh Ngộ.

Lúc trước cậu còn thắc mắc tại sao Kỷ Mân lại giúp mình, giờ biết thông tin này rồi thì chẳng còn gì lạ nữa.

Ai mà biết được có phải Thẩm Tinh Ngộ nhờ vả vị ngài Kỷ này để mắt tới cậu hay không.

Chắc là sợ cậu gây họa cho nhà họ Thẩm đây mà.

Kỷ Mân vừa cúi đầu nhìn lại, Trương Lân nằm dưới đất đã trần như nhộng.

Anh nhìn Lục Nhiên túm tóc Trương Lân kéo xềnh xệch ra ngoài.

Vừa kéo được mấy bước, tên nhóc này lại nhíu mày nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ.

Kỷ Mân còn chưa kịp hiểu cậu đang nhìn cái gì thì đã thấy Lục Nhiên buông Trương Lân ra, áp sát vào cửa sổ sau, gào lên một tiếng về phía sân vườn: "Này! Cấm đứa nào bắt nạt chó của tao!"

Mấy đứa trẻ con theo người lớn đến dự tiệc đang lủi từ sân trước ra sân sau.

Chúng đang túm lấy cái chân sau bị thọt của Đại Hoàng mà lôi kéo.

Đại Hoàng không dám sủa cũng chẳng dám cắn, chỉ biết vùng vẫy hai chân trước rồi r*n r* ư ử.

Kỷ Mân thu hồi tầm mắt, nhìn về phía Lục Nhiên.

Cậu thiếu gia nhỏ đang cuống quýt hết cả lên.

Thấy gào một tiếng không ăn thua, cậu lại quay đầu liếc nhìn Trương Lân dưới đất.

Mới vừa rồi còn "đe dọa" anh đừng có làm hỏng "đại nghiệp" của mình.

Thế mà lúc này, đứng giữa "đại nghiệp" và một chú chó nhỏ, cậu lại dễ dàng chọn đi cứu chó của mình.

Lục Nhiên trực tiếp nhảy phắt ra khỏi cửa sổ sau.

Cậu ngồi vắt vẻo trên bậu cửa, giây cuối cùng trước khi nhảy xuống còn quay đầu lườm Kỷ Mân một cái.

"Anh..." Thiếu niên mím môi, tỏ vẻ hổ báo cáo chồn: "Tôi không có tịch thu điện thoại của anh, nhưng anh không được gọi điện cho người ngoài, cũng không được đánh thức nó dậy đâu đấy."

"Không được?" Kỷ Mân nhướng mày.

Hiếm có ai đủ gan để nói từ "không được" với anh.

"Tí nữa tôi sẽ tiễn anh ra ngoài."

Lục Nhiên lẩm bẩm một câu rồi nhảy xuống cửa sổ.

Căn phòng lập tức rơi vào tĩnh lặng.

Chỉ còn lại tiếng ngáy của Trương Lân.

Kỷ Mân nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ trống không, thầm ngạc nhiên khi thấy mình thực sự không hề gọi cuộc điện thoại nào đi cả.

Anh dời tầm mắt khỏi cửa sổ, đảo qua một lượt trong phòng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!