Đây là lần đầu tiên Thẩm Tinh Nhiễm nhìn thấy Kỷ Mân.
Chẳng rõ vì lý do gì mà khi nhắc đến vị gia chủ trẻ tuổi nhà họ Kỷ này, người ta luôn tỏ vẻ kiêng dè, kín tiếng.
Thẩm Tinh Nhiễm nhìn chằm chằm người đàn ông trên xe lăn một hồi lâu.
Trong lòng thầm đánh giá một cách đầy tiếc nuối ——
Tiếc là một tên tàn phế.
Nhưng ngay sau đó, Thẩm Tinh Nhiễm lại nghĩ đến kế hoạch ngày hôm nay của mình.
Cậu ta nhìn Kỷ Mân, có chút do dự.
Lần đầu gặp mặt, Thẩm Tinh Nhiễm cũng muốn để lại ấn tượng tốt cho Kỷ Mân.
Nếu trong bữa tiệc xảy ra bê bối…
Không biết liệu có liên lụy đến cả nhà họ Thẩm, hay thậm chí là chính bản thân mình hay không.
Nhưng cũng chẳng còn cơ hội nào tốt hơn lúc này nữa.
Nếu Lục Nhiên mất mặt trước mặt Kỷ Mân, với cái tính cực kỳ sĩ diện của Thẩm Hồng Nguyên, ông ta tuyệt đối sẽ không bao giờ để Lục Nhiên quay lại nhà họ Thẩm nữa.
Cậu ta sẽ mãi mãi là "Thẩm Tinh Nhiễm" duy nhất của nhà họ Thẩm này.
Sau vài phút do dự, ánh mắt Thẩm Tinh Nhiễm dần trở nên kiên định.
Trương Lân cuối cùng cũng tìm được cơ hội để lủi đi.
Diện tích tầng một của biệt thự nhà họ Thẩm rất lớn, ngay cửa vào là một sảnh khiêu vũ tròn khổng lồ, hai bên là phòng khách và phòng ăn.
Một hành lang dài hình vòng cung chạy vòng ra phía sau biệt thự, dọc hai bên hành lang là các phòng cho người làm.
Trương Lân đi dọc theo hành lang vào bên trong.
Ánh sáng trong hành lang không đủ đầy như ở đại sảnh, cửa sổ lại nằm ở hướng khuất nắng.
Lúc này ánh hoàng hôn bên ngoài đã sắp tắt hẳn, vừa bước vào hành lang, ánh sáng liền tối sầm xuống.
Trương Lân không khỏi nghĩ lại cảnh tượng lúc gặp Lục Nhiên trong phòng bao hôm đó.
Hắn ngồi trên sofa, Lục Nhiên quỳ một gối dưới đất nhặt chìa khóa.
Ngón tay cậu lướt từ dưới chân hắn đến khe hở của bàn trà, nhưng lại sờ vào khoảng không.
Thế là cậu hơi ngước mặt lên nhìn hắn.
Cho đến tận hôm nay, hễ cứ nghĩ đến cảnh tượng đó, Trương Lân vẫn không kìm lòng được mà rạo rực.
Nhưng chỉ dừng lại ở mức rạo rực thôi.
Bởi vì cứ nghĩ đến những chuyện xảy ra tối hôm đó…
Trương Lân cúi đầu nhìn xuống dưới thân mình một cái, rồi khổ sở ngẩng đầu lên.
Hắn nhìn cánh cửa trước mặt, trong lòng hơi run.
"Không sao đâu Trương Lân!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!