Chương 23: Vất Vả

WARNING: THỤ CHƠI DƠ

"Sao cậu lại ở đây?" Thẩm Tinh Trác nhíu mày nhìn Trương Lân.

Trương Lân nhìn quanh một lượt. Tầm mắt gã không hề dừng lại trên người Lục Nhiên, trong mắt tràn ngập vẻ coi trời bằng vung đặc trưng của đám con nhà giàu. Nhìn một vòng xong, gã mới quay sang hỏi Thẩm Tinh Trác: "Nhiễm Nhiễm không có ở đây à?"

Thẩm Tinh Trác ngẩn ra. Ngay lập tức, vẻ mặt anh ta trông kinh tởm như vừa nuốt phải ruồi: "Tìm em trai tôi làm gì?"

Nhưng vừa dứt lời, trên mặt anh ta thoáng qua một tia lúng túng, theo bản năng quay đầu nhìn Lục Nhiên bên cạnh. Lục Nhiên lặng lẽ đứng sau lưng anh ta, tay trái đút túi quần, im lìm như thể bị dọa đến ngốc luôn rồi.

Thấy Thẩm Tinh Nhiễm không có ở đây, Trương Lân tự ý dặn dò mấy đứa đàn em đi cùng: "Quay video đi."

Giao phó xong xuôi, gã mới ban ơn hạ cố đưa mắt nhìn về phía Lục Nhiên:

"Hôm đó chính mày gây chuyện với Lâm Y?"

Lục Nhiên không lên tiếng. Thẩm Tinh Trác bước lên trước một bước định chắn cho cậu, nhưng Trương Lân chẳng thèm để ý đến anh ta.

Gã tiếp tục nói với Lục Nhiên: "Mấy chuyện xảy ra gần đây có khiến mày thấy vui vẻ không?"

Gã vừa dứt lời, hai tên đàn em đi cùng đều cười rộ lên. Một tên nói: "Động vào người không nên động thì tự biết sau này sẽ xảy ra chuyện gì rồi đấy."

Trương Lân cũng cười theo. Đột nhiên, ngón tay gã nới lỏng, chiếc chìa khóa xe đang cầm trên tay cứ thế rơi xuống, lăn lóc dưới đất. Gã nhón nhón mũi chân, nói với Lục Nhiên: "Phục vụ, nhặt đồ lên."

"Mày!" Thẩm Tinh Trác bốc lửa trước.

Nhưng Lục Nhiên lại cản Thẩm Tinh Trác lại, chủ động bước tới. Cậu nói: "Anh ta gọi không sai, hiện tại tôi vẫn chưa xin nghỉ việc, vẫn là phục vụ của câu lạc bộ này."

"Lục Nhiên, mẹ nó cậu bị điên à!" Thẩm Tinh Trác tức giận gầm lên.

Lục Nhiên chẳng mảy may cảm xúc với mấy cái trò làm khó người khác của đám công tử bột này. Cúi người nhặt món đồ thôi mà, cậu cũng chẳng thấy có gì là nhục nhã.

Tuy nhiên, mấy kẻ có mặt ở đây rõ ràng là muốn tìm chuyện với cậu. Chiếc chìa khóa xe nằm dưới đất, ngón tay Lục Nhiên vừa định chạm vào thì chìa khóa đã bị người ta đá đi chỗ khác. Lục Nhiên đổi hướng đi theo, chiếc chìa khóa lại bị tên đàn em đứng đợi sẵn ở phía bên kia đá văng vào gầm bàn trà.

Lục Nhiên dừng động tác, ngẩng đầu nhìn Trương Lân.

"Nhặt đi chứ."

Trương Lân đang nhìn vào video quay trên điện thoại. Trong phòng bao ánh đèn mờ ảo, qua camera sau của điện thoại, cậu thiếu niên vừa vặn ngẩng mặt nhìn sang. Một luồng sáng màu xanh tím quét qua gò má, càng làm nổi bật nước da vốn đã trắng trẻo của cậu, trắng đến mức mê người. Dưới những hạt nhiễu mờ nhạt trên màn hình, Lục Nhiên xuyên qua ống kính lặng lẽ nhìn gã.

Đôi mắt đen sâu thẳm. Khi đôi mắt có phần đuôi hơi rủ xuống ấy nhìn ngược lên, nó mang theo một vẻ ngoan ngoãn khiến người ta khó lòng phòng bị, dễ dàng che đậy đi sự nguy hiểm ẩn sâu bên trong.

Trương Lân nhìn chằm chằm vào màn hình mờ ảo một lúc. Gã chợt nhận ra, đứa con riêng này của nhà họ Thẩm hình như rất hợp khẩu vị của mình. Cái vẻ lặng lẽ nhìn sang kia trông có vẻ như mặc người sai bảo, dường như... dù gã có làm gì thì cậu cũng sẽ không phản kháng. Mang theo một sự phục tùng... đầy mê hoặc.

"Tiếc thật." Trương Lân lẩm bẩm một câu.

Tiếc là gã đã hứa với Thẩm Tinh Nhiễm rồi.

"Nếu đã nhặt không được thì chịu vậy." Trương Lân nháy mắt với tên đàn em bên cạnh.

Tên đàn em bên trái rót một ly rượu. Tên bên phải thì lấy một điếu thuốc đưa cho Trương Lân. Trương Lân cầm điếu thuốc nghịch một hồi, không châm lửa mà trực tiếp ấn thẳng điếu thuốc vào trong ly rượu.

Hắn ta trưng ra bộ dạng như đang ban ơn: "Uống ly rượu này đi, chuyện mày bắt nạt Lâm Y coi như xong."

Tất cả mọi người có mặt đều không hẹn mà cùng nhìn về phía ly rượu đó.

Thẩm Tinh Trác lạnh giọng: "Lục Nhiên, cậu dám uống thử xem."

Lục Nhiên ngắt lời anh ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!