Thẩm Tinh Nhiễm cũng đang suy nghĩ.
Đúng vậy, không thể để tiếp tục như thế này được nữa.
Bên ngoài cổng lớn Thẩm gia.
Lục Nhiên vẫn đang ngẩng mặt lên kể chuyện cho người ta nghe. Có điều, thính giả từ một người đã biến thành mấy người luôn rồi.
Lúc này đang là lúc rảnh rỗi, mà câu chuyện Lục Nhiên kể lại cực kỳ thu hút. Hơn nữa nội dung câu chuyện lại kiểu nghiêm túc mà cứ vô lý, khiến người ta không kìm được mà muốn nghe xem nó còn có thể vô lý đến mức nào nữa.
Thêm vào đó, Lục Nhiên thực ra có tướng mạo rất dễ gây thiện cảm. Lúc cậu ngồi bệt dưới đất ngẩng mặt lên nhìn người khác, trông thế nào cũng rất ngoan ngoãn.
Hồi nhỏ cậu cũng như vậy. Có điều vừa mới được cứu ra từ trận lũ quét, cơ thể chưa hồi phục nên viện mồ côi không sắp xếp người đến nhận nuôi. Đợi đến khi cơ thể khỏe lại thì cũng đã đến tuổi vào tiểu học. Khi tuổi tác đã lớn, việc tìm người nhận nuôi liền trở nên khó khăn.
Lục Nhiên cũng không ngờ rằng, một người vốn luôn được yêu thích như mình, sau khi đến Thẩm gia lại bị người ta nhìn thế nào cũng thấy không vừa mắt.
Lúc này có người không nhịn được truy hỏi:
"Thế rồi sau đó thì sao? Bị đẩy xuống bể bơi, bố mẹ đứa trẻ kiểu gì cũng phải nhận ra đứa con nuôi kia có vấn đề chứ?"
Lục Nhiên lắc đầu với họ: "Sự thiên vị vốn dĩ không có lý do, bố mẹ chỉ cảm thấy là do cậu bé đó đứng quá gần bể bơi, cản đường của đứa con nuôi thôi ạ."
"Chậc..."
"Sao lại như thế được?"
Xung quanh vang lên một hồi la ó.
"Thế tiếp theo thì sao?"
"Tiếp theo, đứa trẻ bị thất lạc nhận ra bố mẹ vĩnh viễn không bao giờ yêu thương mình, nên đã rời khỏi nhà." Lục Nhiên mỉm cười nói: "Sau đó một mình ở bên ngoài, sống một cuộc đời tự do tự tại."
Đây cũng coi như là một kết cục tốt. Chỉ là quá ngược tâm, mấy phu nhân nghe chuyện vẫn chưa thoát ra được, không nhịn được mà chửi đổng hai câu: "Cái loại bố mẹ ngu ngốc gì vậy? Thiên vị con nuôi thì thôi đi, con ruột của mình khó khăn lắm mới tìm về được, chẳng lẽ không nên thương nó nhiều hơn sao?"
Lục Nhiên cười không nói gì.
Kiếp trước, cậu chưa từng kể những chuyện này cho người ngoài. Bởi vì cậu nhận ra đám người Thẩm phu nhân không thích cậu nhắc đến chúng, cộng thêm việc bản thân Lục Nhiên cũng không cách nào đối diện, mỗi lần nhắc lại đều cảm thấy đau khổ và nhục nhã.
Lúc đó cậu bị người nhà họ Thẩm PUA (thao túng tâm lý), chính cậu cũng thường xuyên tự chất vấn bản thân, tại sao mình lại chẳng có chỗ nào bằng được Thẩm Tinh Nhiễm.
Bây giờ nếu có kẻ nào dám nói chuyện kiểu đó với Lục Nhiên, cậu chắc chắn sẽ chửi cho mấy câu "đồ ngu".
Đám người nghe chuyện vẫn chưa tản đi. Có người thuận theo câu chuyện mà suy ngẫm, không kìm được lỡ miệng vài câu: "Đây đúng là kể chuyện thật, chứ nếu là ngoài đời... gia đình tầm cỡ chúng ta đây, dù thế nào đi nữa, vẫn phải tìm người về cho bằng được."
Lục Nhiên ngẩng đầu nhìn về phía người vừa nói. Mấy vị phu nhân nhà giàu đang tán gẫu với nhau cũng ăn ý mà đưa mắt nhìn nhau một cái.
"Tại sao nhất định phải tìm về ạ?" Lục Nhiên hỏi.
Cậu tuổi đời vẫn còn quá nhỏ, kinh nghiệm kiếp trước cũng không đủ nhiều, lúc này gặp được những người có kinh nghiệm, chắc chắn phải hỏi cho ra lẽ.
Mấy vị phu nhân nhà giàu bị cậu hỏi cho ngẩn người.
Sau đó, mấy vị phu nhân cười cười, nói lấp lửng: "Lưu lạc bên ngoài làm sao mà được, dù gì cũng là người nhà mình cả, sau này còn bao nhiêu chuyện phiền phức như chia chác thừa kế rồi cổ phần cổ cánh nữa..."
Lục Nhiên chớp chớp mắt, dáng vẻ đầy suy tư.
Cả hội đang buôn chuyện thì từ đằng xa, hai tay bảo vệ mặc đồng phục đi tới. Hai gã này ban đầu tay cầm gậy điện, mặt mày hầm hầm hổ báo lắm. Nhưng khi đến gần, nhìn thấy Lục Nhiên cùng cái túi ngủ trải đầy bài tập, sách giáo khoa với cặp sách, cả hai bỗng nghệt mặt ra.
Hai gã nhìn nhau. Vừa nãy nhận được điện thoại của Thẩm phu nhân, họ cứ tưởng có thằng du côn vô lại nào xông vào quấy rối. Giờ nhìn kỹ lại, đây chẳng phải là một cậu học sinh sao?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!