Sau tiếng bạt tai vang dội, một bầu không khí chết chóc bao trùm khắp cả gian phòng.
Thẩm phu nhân ngả người ra sau, đầy chấn động mà trợn mắt nhìn Lục Nhiên. Cái miệng tô son tinh tế há hốc ra một cách chẳng thanh tao chút nào, tiếng hét như bị nghẹn khuất ngay cổ họng.
Thẩm Tinh Nhiễm vẫn đang bị túm tóc chặt cứng.
Cậu ta còn chưa kịp phản ứng, vẻ dịu dàng giả tạo trên mặt đã đóng băng lại, cả người đần thối ra. Hai bên má sưng vù lên nhanh chóng, còn hằn rõ mấy vết móng tay cào.
Nhìn cái đống này còn chân thực hơn nhiều so với mấy vết tự cào của cậu ta.
"Đồ ngu, ai là anh mày, đừng có thấy người sang bắt quàng làm họ."
Lục Nhiên vẫn không buông tay.
Cậu túm tóc Thẩm Tinh Nhiễm, cười khẩy: "Con chó của tao không cắn người, nhưng tao thì có đấy! Đã hất nước bẩn lên đầu tao thì không vả mày hai phát cho ra bã thì sao mà huề vốn được?"
"Á!" Tiếng hét muộn màng của Thẩm phu nhân cuối cùng cũng vang lên: "Mày... mày... mày!"
"Mày cái gì mà mày, mắt mù thì đi mà khám khoa thị lực!"
Lục Nhiên nhổ toẹt một cái, bỏ mặc hai mẹ con đang đứng hình tại chỗ, xoay người chạy biến ra khỏi nhà họ Thẩm.
Ra khỏi biệt thự, Lục Nhiên không hề dừng lại.
Cậu nhìn biển báo ven đường, lục tìm ký ức trong não, nhanh chân chạy thẳng về một hướng.
Đại Hoàng đã ở bên cậu chín năm trời.
Năm cậu mười tuổi, dáng người nhỏ gầy, thường xuyên bị bắt nạt ở cô nhi viện. Có lần bài tập về nhà bị bạn cùng phòng xé nát, cậu không dám báo giáo viên vì sợ giáo viên sẽ trách phạt dì quản lý trực nhật hôm đó.
Lấy lùi làm tiến, cậu chỉ còn cách đợi sau khi tắt đèn, cầm đèn pin chui vào góc tường cô nhi viện, vừa khóc vừa cặm cụi dán lại đống giấy vụn.
Đêm đó trời rất lạnh, gió bấc thổi lồng lộng.
Mấy mảnh giấy trên tay cứ liên tục bị thổi bay, Lục Nhiên bé nhỏ chỉ biết bò rạp xuống mặt đất, tìm lại từng mẩu một.
Chính đêm đó, Lục Nhiên đã gặp Đại Hoàng khi nó còn là một chú chó con mới vừa lọt lòng.
Chú chó nhỏ thè lưỡi l**m l**m lên má cậu.
Trong khoảnh khắc, cảm giác ấm áp đó đã chữa lành mọi sự cô đơn và uất ức.
Kể từ đó, Lục Nhiên thường xuyên lén bớt xén phần ăn của mình. Đại Hoàng cũng nhờ thế mà vượt qua được mùa đông giá rét năm ấy.
Lục Nhiên bé nhỏ đã lén lút sở hữu cho mình một tình thân đầu tiên, cũng là duy nhất.
Kiếp trước cũng y như bây giờ.
Lúc Lục Nhiên về nhà, Đại Hoàng đã bị vứt ra ngoài rồi.
Ban đầu, Lục Nhiên cứ ngỡ người nhà họ Thẩm chỉ đuổi Đại Hoàng đi thôi. Cậu định bụng chờ đến tối sẽ lén chuồn ra ngoài tìm, rồi đem Đại Hoàng đi gửi ở nơi khác.
Thế nhưng sau khi Lục Nhiên chịu đựng xong trận mắng chửi của Thẩm Phu Nhân, thứ cậu thấy trên mặt đường chỉ còn lại cái xác của Đại Hoàng.
Một vụ tai nạn xe cộ, thi thể bị nghiền nát.
Đoạn đường xảy ra tai nạn rất hẻo lánh, camera không có. Phải nhờ một người qua đường tốt bụng thấy dáng vẻ lo lắng đến phát điên của Lục Nhiên mới cung cấp đoạn video mình quay được.
Trong video, một chiếc siêu xe màu đỏ đắt tiền ban đầu tăng tốc đâm ngã Đại Hoàng đang nấp bên lề đường. Sau đó chiếc xe đó không hề rời đi, mà quay lại truy đuổi chú chó đang cố gắng giãy giụa chạy trốn, cán qua cán lại tới ba lần.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!