Chương 19: Bánh Bao

"Mày không hiểu ý tao à? Tao bảo mày cút!" Thẩm phu nhân sụp đổ.

Gào xong, bà ta sực nhớ đây là cửa biệt thự. Cư dân trong khu này không giàu thì cũng quý, đi dạo một vòng là có thể gặp những bà nội trợ nhà giàu quen biết, chưa kể còn có cả đối tác làm ăn của nhà họ Thẩm. Nếu để người ta thấy mình trong bộ dạng này, bà ta còn mặt mũi nào nữa?

Lục Nhiên nằm tựa lên gối chơi game.

"Mấy người muốn đón tôi về thì đón, muốn bắt tôi cút thì cút à? Đâu ra chuyện hời thế?"

Thẩm phu nhân tức không chỗ nào trút, thấy đằng xa có người đi ngang qua, bà ta vội vàng lui vào trong.

Lục Nhiên cười lạnh.

Lúc mới nhận lại vali hành lý, Lục Nhiên dắt theo Đại Hoàng, suýt nữa thì vui sướng phát điên. Tưởng ai ham hố ở lại cái nơi ngu ngốc này chắc? Cậu hận không thể cắt đứt sạch sành sanh quan hệ với nhà họ Thẩm.

Nhưng Lục Nhiên vẫn còn nhớ những gì mình đã trải qua ở kiếp trước. Cậu đã rời khỏi nhà họ Thẩm rồi mà vẫn bị truy lùng bắt quay về. Cậu luôn nghi ngờ vụ tai nạn xe cộ của mình không phải là tình cờ, mà chỉ là thủ đoạn để nhà họ Thẩm lôi cậu về mà thôi.

Cứ khăng khăng ép cậu quay lại, nhà họ Thẩm chắc chắn có mục đích riêng. Mục đích này chẳng qua là gắn liền với lợi ích, tám phần là trên người cậu có thứ mà nhà họ Thẩm muốn. Chưa làm rõ được điểm này, Lục Nhiên biết mình có đi cũng vô ích.

Thẩm phu nhân đứng ngồi không yên, đi tới đi lui trong phòng khách. Một lát sau lại hỏi một câu: "Nó vẫn ăn vạ ở ngoài kia chưa đi à?"

Người làm lắc đầu.

Thẩm phu nhân chửi thầm một tiếng, bữa tối cũng chẳng ăn được bao nhiêu.

Mãi cho đến đêm khuya, ánh sáng màn hình điện thoại bên ngoài cuối cùng cũng tắt. Thẩm phu nhân nhen nhóm một tia hy vọng, túm lấy người làm hỏi: "Mau, ra xem nó đi chưa?"

Một lúc sau, người làm quay lại dập tắt hy vọng của bà ta: "Thưa bà, cậu ấy không những chưa đi... mà còn đã ngủ say rồi."

Thẩm phu nhân ôm ngực ngồi xuống.

"Mày! Mày đi..." Bà ta chỉ vào người làm, "Tìm hai người khiêng nó ném đi thật xa cho tao!"

Dứt lời, thấy người làm định đi ra, bà ta lại vội gọi: "Quay lại, quay lại ngay!"

Không thể làm thế được. Với cái tính cách nửa đêm còn gõ chiêng đánh trống của Lục Nhiên, nếu thật sự làm nó tỉnh giấc, không biết nó còn làm loạn gào thét ngoài kia đến mức nào. Đến sáng mai, cả khu này sẽ biết chuyện nực cười của nhà bà ta mất.

Thẩm Tinh Nhiễm lúc này cũng chạy lại an ủi: "Mẹ, nó cũng chỉ dọa mẹ thôi, làm sao mà ngủ ngoài trời cả đêm thật được, đến tối chắc chắn sẽ tìm chỗ ở thôi."

Nói đoạn, cậu ta quan sát sắc mặt Thẩm phu nhân rồi cố tình bảo: "Hay là... mẹ thỏa hiệp một chút, cho anh ấy vào lại đi ạ."

Quả nhiên, sau khi cậu ta nói câu này, Thẩm phu nhân lập tức đanh mặt lại: "Đừng hòng!"

"Mẹ không tin nó có thể nằm ngoài đó cả đêm thật!"

Nói rồi bà ta không thèm quản Lục Nhiên nữa, quay người lên tầng hai. Thẩm Tinh Nhiễm đứng sau lưng cười thầm một cái.

Dù nói thế, nhưng Thẩm phu nhân cả đêm ngủ không yên giấc chút nào. Trong đầu bà ta lúc thì hiện ra cảnh Lục Nhiên nửa đêm bật nhạc, lúc lại là cảnh Lục Nhiên quấn cái túi ngủ nhảy vào phòng, hét thẳng vào mặt bà ta: "Surprise!"

Đến sáng lúc tỉnh dậy, đầu óc bà ta như một đống bùi nhùi. Giấc ngủ này thà không ngủ còn hơn.

Thẩm phu nhân vừa mở mắt ra, mặt còn chưa rửa, váy ngủ cũng chẳng buồn thay đã vội vàng chạy xuống lầu.

Bà ta túm lấy một người làm, hỏi: "Đêm qua nó đi chưa? Đi lúc nào?"

Thấy vẻ mặt đầy khó xử của người làm, trong lòng Thẩm phu nhân liền dâng lên một dự cảm chẳng lành. Quả nhiên, ngay sau đó bà ta nghe thấy người làm nói: "Thiếu gia Lục chưa đi ạ, cậu ấy còn tự đặt một suất đồ ăn giao tận nơi..."

Thẩm phu nhân sa sầm mặt mày.

Đặt đồ ăn? Nó còn dám đặt đồ ăn giao tận nơi? Đây là định ở lại đây đến thiên hoang địa lão luôn à!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!